Cả nhóm vừa kết thúc một đoạn đường leo khá mệt, cảnh vật trên núi cao thoáng đãng và mát mẻ khiến ai cũng thấy thoải mái hơn. Từng cơn gió nhẹ thổi qua làm bay làn tóc của hai cô vợ, càng làm nổi bật nét thanh thoát và quyến rũ tự nhiên của họ. Đứng trên đỉnh, bao quát tầm mắt là biển mây trắng bồng bềnh, cảm giác như mọi lo toan dưới xuôi đều tan biến hết.
Đến chiều, cả nhóm quyết định nghỉ ngơi tại một khách sạn nhỏ nép mình giữa rừng thông. Phòng ốc đơn sơ nhưng sạch sẽ, ban công hướng ra thung lũng xanh mướt. Sau bữa tối nhẹ nhàng, mọi người ngồi chuyện trò, tiếng cười đùa vang vọng trong đêm se lạnh. Dần dà, ánh sáng trong phòng cũng dịu lại, tiếng nói trở nên trầm ấm hơn.
Lúc này, hai người đàn ông bắt đầu tìm cách đổi gió bằng những câu chuyện, ánh mắt và cử chỉ tế nhị. Họ không vồ vập, mà từ tốn tạo sự gần gũi, xen lẫn vài lời khen khéo léo về ngoại hình, sự thông minh của vợ bạn. Cả hai cô vốn đã thân thiết từ lâu, lại đang trong không khí thoải mái nên dễ dàng đáp lại bằng nụ cười duyên dáng.
Khi đêm về khuya, cái lạnh núi cao khiến ai cũng muốn sưởi ấm. Một chút men rượu nhẹ, một chút tâm tình chân thành, khoảng cách giữa họ dường như mỏng dần. Bốn con người trong căn phòng nhỏ, dưới ánh đèn mờ ảo, dần để cảm xúc dẫn lối. Đó không hẳn là sự tính toán, mà là khoảnh khắc mà ham muốn, sự tò mò và cả chút liều lĩnh trỗi dậy khi hoàn cảnh và con người gặp đúng thời điểm.
Từng cái chạm tay nhẹ, từng ánh mắt đắm đuối, tất cả như hòa vào nhịp thở của núi rừng. Trò chơi bắt đầu không ồn ào, mà lặng lẽ, say đắm, để lại trong mỗi người những cảm xúc khó phai sau chuyến đi ấy.







