Bố Hajime tái hôn nên cậu có thêm một người mẹ kế. Mẹ kế Miyu là một người vô cùng xinh đẹp, hiền dịu, đối xử với cậu cũng tốt. Hôm nay đang trên đường đi tập đá bóng thì Hajime bị tai nạn, kết quả là cậu bị gãy cả hai tay lẫn hai chân, không thể cử động. Tuy vất vả, nhưng vì không muốn mất điểm trong mắt chồng, Miyu vẫn tận tuỵ chăm sóc cho Hajime. Vì không thể cử động nên cũng không thể thủ dâm, khiến Hajime thường xuyên bị mộng tinh. Rồi một ngày, trong lúc đang lau người cho Hajime, cậu đột nhiên nói với Miyu rằng Mẹ ơi, sục cặc cho con đi, những lúc như này thì chuyện đó cũng bình thường mà. Miyu thoáng do dự, nhưng trước ánh mắt cầu khẩn của Hajime, cô động lòng thương hại và đã vượt quá giới hạn...
Ngày qua ngày, căn phòng nhỏ dần trở thành thế giới khép kín của Hajime. Một chàng trai khỏe mạnh bình thường bỗng chốc mất đi khả năng cử động, cảm giác bứt rứt, bí bách không thể giải toả cứ bủa vây lấy tâm trí cậu. Những cơn mộng tinh liên tiếp ập đến, để lại sự khó chịu, ướt át khó tả trên cơ thể. Mỗi lần Miyu lau rửa, Hajime đều cố gắng kìm nén nhưng cơ thể đôi lúc vẫn phản bội cậu, khiến cậu vô cùng xấu hổ.
Miyu dù vẫn giữ vẻ dịu dàng bên ngoài, nhưng trong lòng cũng bối rối không kém. Bà không khỏi chạnh lòng khi thấy Hajime phải chịu đựng. Tình thương của một người mẹ, xen lẫn chút mủi lòng trước sự yếu đuối của cậu, khiến Miyu dần dần mủi lòng.
Rồi một buổi chiều, khi đang lau người cho Hajime, Miyu chợt nghe cậu thều thào: Mẹ ơi... con không chịu nổi nữa rồi. Mẹ giúp con được không? Giọng nói đứt quãng, ánh mắt cậu van nài như một đứa trẻ. Miyu chần chừ, bàn tay run run cầm khăn. Cô biết rõ đây là điều sai trái, nhưng nhìn cậu con trai yếu ớt nằm đó, Miyu cuối cùng cũng gật đầu.
Bà nhẹ nhàng kéo lớp chăn ra, đôi mắt vô tình chạm phải phần cơ thể đang cương cứng của Hajime. Tim bà đập loạn nhịp. Bà khẽ thở dài, rồi từ từ đưa tay xuống...







