Cái tên đó vẫn vang vọng trong đầu cô như một lời nguyền quyến rũ, nhưng cũng là thứ khiến cô run rẩy vừa sợ hãi vừa hưng phấn. Nắng chiều vừa buông xuống, ánh sáng vàng vọt hắt qua khe cửa sổ làm căn phòng thêm phần u tối. Cô tựa lưng vào ghế sofa, hít một hơi thật sâu, mùi hương nhẹ nhàng của hoa oải hương càng khiến tâm trí thêm phần lơ lửng.
Đã bao lâu rồi, cô tự hỏi, từ ngày chồng đi công tác, ngôi nhà chỉ còn lại cô và thằng con trai đang tuổi lớn. Mọi thứ tưởng chừng êm đềm cho đến khi ánh mắt thằng bé bắt đầu có điều gì đó khác lạ. Nó không còn ngây thơ như trước nữa, mà thay vào đó là sự tò mò, thậm chí là thèm khát mà cô nhận ra, dù chưa bao giờ dám thừa nhận.
Cô đứng dậy, bước vào phòng tắm, nước ấm chảy dài trên da thịt. Hơi nước mờ ảo làm mọi thứ trở nên mơ hồ, nhưng không thể che giấu được cảm xúc đang cuồn cuộn trong lồng ngực. Cô tự hỏi, liệu mình có đang sa ngã? Hay đơn giản chỉ là bản năng của một người phụ nữ cô đơn đang trỗi dậy?
Đêm xuống, cô bước ra ban công, gió lạnh thổi qua, làm làn da cô nổi gai ốc. Bên trong, ánh đèn leo lét, và cô biết, ở đâu đó trong căn nhà này, có một đôi mắt đang dõi theo cô. Cô mỉm cười, nụ cười đầy mê hoặc và nguy hiểm, như một lời thách thức thầm lặng. Cô biết mình đang đi quá xa, nhưng cũng không thể dừng lại. Vì trong thâm tâm, cô đã bị cuốn vào vòng xoáy của dục vọng, và không còn lối thoát.







