Phim Món quà tốt nghiệp mẹ kế dành cho con riêng của chồng Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Món quà tốt nghiệp mẹ kế dành cho con riêng của chồng Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Món quà tốt nghiệp mẹ kế dành cho con riêng của chồng Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Ryo Ayumi

Thể loại: JAV, Phim sex Vietsub, Phim sex vung trom, XNXX, XVIDEOS

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Không khí Tokyo mấy hôm nay vẫn lả tả mưa xuân, sương ẩm mốc ngấm vào cả lớp áo khoác mỏng của lũ sinh viên vừa bước ra khỏi giảng đường. Akira cúi đầu thu dọn hồ sơ, ngón tay bóc lột bao bì thức ăn nhanh mua ở căng tin để bóp xẹp bao bọc xốp đi cho đỡ chán. Ba năm đại học trôi qua nhanh hơn một cái chớp mắt, đến nỗi đôi khi cậu phải dừng lại, nhẩm lại xem mình đã đi qua cái ngõ tối nào, ngồi quán cà phê xịn nào cùng lũ bạn hay chưa để tự dằn vặt rằng tuổi trẻ cứ trôi qua không đọng lại cái gì. Ngày thi cử cuối cùng khép lại cách đây một tuần, giờ thì mấy đứa kéo nhau ra nhậu ăn mừng, còn Akira thì đang trên đường bắt tàu điện ngầm về lại ký túc xá để dọn dẹp hành lý, chuẩn bị cho chuyến trở về quê sau khi bước ra khỏi cổng trường.

Lũ bạn xô đẩy cậu ra cửa, huyên náo hẹn gặp lại ở Shinjuku vào cuối tuần, để lại Akira lủi thùi một mình giữa cái giờ cao điểm của ga tàu Suginami. Mưa bụi bay táp lên mặt nhí nhảnh như mỉa mai tuổi trẻ, và cũng chính lúc cậu kéo cao cổ áo mưa lên, mắt cậu bất chợt dán chặt vào một bóng người ở bến xe buýt bên kia đường.

Đó là Ryo.

Không phải áo sơ mi oversize quen thuộc hay cái mũ lưỡi trai che nửa mặt như mấy lần cậu về quê chơi Tết, mà là một chiếc trench coat màu be khoác hờ hững, mái tóc đen cắt ngắn hơi phồng ở phần đuôi tóc. Cô ấy đứng đó một cách kỳ lạ, không đợi xe buýt chật chội mà cứ đứng trùm tay áo vào nhau, nụ cười mím trên môi mang cái vẻ rất đỗi dịu dàng, ánh mắt thìa ráo như thể đã đợi cậu ở đây từ lâu lắm rồi. Tim Akira đập thình thịch, một cái bóp thắt chặt ngực đến mức cậu suýt thở hổn hển. Ba năm trời xa cách, cậu cố nuốt cái thèm thuồng gọi tên cô ấy mỗi đêm thức trắng xuống ngầm đi dạo một mình. Thế mà giờ, người mà cậu tưởng chừng chỉ có thể ôm trong mơ lại hiện hữu, mỉm cười và chào đón cậu – một kẻ đang lơ lửng giữa ranh giới con trai đã trưởng thành và một đứa con riêng ngổn ngang cảm xúc không chỗ dung thân.

Akira không màng bến xe buýt ồn ào, cũng chẳng thèm bến tàu điện ngầm ngột ngạt nữa. Cậu vượt qua dòng người vội vã, lội ngược chiều đèn tín hiệu đỏ, chạy vội qua đường chỉ để được ôm lấy vòng eo gầy guộc đó. Mùi nước hoa phảng phất hương gỗ trầm ấm áp bao trùm lấy cậu, còn Ryo thì khẽ khịt mũi rồi ghé môi ấm áp lên má cậu, nói nhỏ một câu Chúc mừng tốt nghiệp đầy thì thầm như sợ ai nghe trộm.

Hai người tạt vào một quán izakaya nhỏ xíu ở góc khuất, nơi ánh đèn mờ ảo và rượu sake được rót ra không cần đo lường. Ryo liên tục nâng ly, ánh mắt uốn lượn như có lửa. Cô khen cậu đã lớn, cao hơn mẹ kế, rồi lại thủ thỉ những góc khuất mà người ta ít khi nói toạc ra rằng bà nhớ cậu đến nhói lòng. Mẹ tự hào về con trai mình lắm, Akira-kun, cô nói, nhưng cái cách bà nhìn lên đôi mắt cậu lại sâu như hồ nước đêm, chìm đắm những thứ không thuộc về tình mẫu tử thuần khiết. Akira, vốn định giữ khoảng cách một chút, vậy mà khi bà rót thêm rượu vào ly mình, cậu lại vơ lấy liền mấy ly để xí xô cho đỡ nặng lòng. Anh say trong tiếng cười khan, say trong việc bà Ryo dùng ngón tay cái lau đi vết rượu vang dính khóe miệng cậu, say vì biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ chạm được vào người này nếu không phải là rượu.

Khi thức ăn đã ngả nghiêng ra bàn, bà Ryo đã có chút say khướt. Hồng ngực hờ hững nhô cao dưới lớp vải voan mỏng của chiếc áo trong, mái tóc đen buông xõa loang ra bờ vai khiến Akira chỉ muốn đưa tay vuốt ve. Bà đứng dậy không vững, bắt cậu phải đỡ lấy khuỷu tay. Akira thở dài, tự biết mình chẳng còn lối thoát nào khác ngoài việc kiếm một phòng khách sạn gần đó để bà có thể ngả lưng nghỉ ngơi trước khi cơn say ập đến triệt để.

Khách sạn nằm lọt thỏm dưới chân cầu vượt, đèn neon màu đỏ chớp tắt liên tục qua cửa kính phòng. Akira đỡ bà Ryo nằm xuống giường, cởi bỏ chiếc giày cao gót để bàn chân trần bé nhỏ của bà chạm xuống ga trải giường. Trong lúc dọn dẹp cốc ly trên bàn, cậu vô tình ngoảnh lại và bắt gặp ánh nhìn của bà. Không còn cái vẻ người lớn ôn hòa ngày xưa, giờ Ryo nhìn cậu với làn mắt đục ngầu vì rượu, nhưng lại sáng bừng lên bởi một thứ dục vọng trần trụi. Bà mỉm cười, rồi chậm rãi ngồi dậy, ngón tay thon lùa mái tóc rối bời ra sau tai.

Akira-kun, bà gọi tên cậu, giọng khàn đi vì men, Đừng đứng đó nữa, qua đây đi.

Cậu bước lại, ngực đập thình thịch vì một nỗi sợ hãi xen lẫn sung sướng kỳ lạ. Rồi bà đưa tay ôm lấy cổ cậu, kéo cằm cậu xuống. Môi chạm nhau, đầu tiên là một cú va đập nhẹ, sau đó là một cái siết chặt đến mức đau rần lên giữa hai hàm. Ryo không hôn như một người mẹ. Bà hôn như một con thú đang đói khát săn mồi, lưỡi bà quét mạnh vào miệng cậu, quơ lấy từng chút vị rượu nồng nàn và đè nén cái sức nặng của ba năm xa cách vào một nụ hôn táo bạo đến muốn làm rách cả không khí tĩnh mịch của căn phòng.

Cậu định đẩy bà ra, định nói rằng mình là con riêng của chồng bà, rằng lẽ ra phải giữ phép tắc làm mẹ làm con – nhưng mọi lý trí tan vỡ khi bàn tay Ryo trượt xuống dưới lớp áo sơ mi sờ soạng lên làn da nóng hổi ngực cậu. Bà cười khúc khích vào tai cậu, hơi thở phả ra từng làn khói mềm: Ba năm nay, mỗi lần nhìn ngược về Tokyo... mẹ toàn nhớ đến một đứa con trai đang lớn lên nhưng lại cứ muốn xông vào ôm lấy, vuốt ve.

Bà trượt bàn tay ngang eo cậu, kéo sát người cậu xuống giường, để hai cơ thể cọ xát vào nhau ở một tư thế hoàn toàn sai trái và trần trụi nhất.

Chúc mừng tốt nghiệp của mẹ, Ryo thì thầm, ánh mắt bừng sáng như muốn nuốt chửng cậu, Còn món quà tốt nghiệp mẹ kế dành cho con riêng của chồng... để mẹ tự tay trao cho con.

Người Ryo mềm nhũn đổ xuống gối, nhưng đôi mắt lại sắc như dao cạo, chờ đợi phản ứng của cậu. Không còn sự ngăn cản của những ngày tháng làm con riêng sống dưới một mái nhà giả tạo nữa, chỉ còn lại một người đàn bà mọc lên trong lòng, và một thanh niên đang rạo rực trong cơn say khướt của tuổi mới lớn. Akita cắn chặt môi, sau đó buông xuôi đôi vai, để cho bàn tay to lớn của mình lần mò lên mái tóc ngắn của bà, nhấn hông mình xuống giữa hai chân Ryo, báo hiệu sự chấp nhận lời đề nghị đầy cấm kị nhưng khao khát tột cùng của người đàn bà này.

Thu gọn...