Phim Ngại làm tình với chồng nhưng lại cho sếp đụ từ sáng đến tối Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Ngại làm tình với chồng nhưng lại cho sếp đụ từ sáng đến tối Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Ngại làm tình với chồng nhưng lại cho sếp đụ từ sáng đến tối Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Hikari Azusa

Thể loại: JAV, Phim sex Vietsub, Phim sex vung trom, XNXX

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Hikari từng mơ về ngày kết hôn. Ở cái tuổi mà bạn bè bắt đầu lo sợ cô mãi cô đơn, cô tìm được Kota - một người đàn ông ấm áp, hiểu biết, luôn biết cách đặt tay lên vai cô khi cô mệt mỏi, nghe cô nói không ngán khi cô than vãn về công việc. Anh không chỉ là người yêu, còn là chỗ dựa tinh thần. Sống trong căn hộ nhỏ ngập nắng, bếp luôn bốc mùi đồ ăn ngon, Hikari tin mình đã tìm thấy bến harbor bình yên, chắc chắn cho cả đời. Đến khi...

Chiếc áo ngủ lụa mỏng trên người cô từng khiến Kota mê mẩn, giờ chỉ khiến Hikari thấy da thịt mình gai góc, lộ liễu một cách không an toàn. Mỗi lần anh bước vào phòng tắm, một luồng khí lạnh chạy dọc sống sống. Cái nhìn của anh, dù đầy yêu thương, bỗng trở nên nặng nề, như dò xét từng khoảnh khắc yếu đuối. Em không thoải mái sao, Kota? - anh hỏi nhẹ nhàng khi cô lại lần nữa lảng tránh khi màn đêm buông xuống. Không... em chỉ... mệt. Cô cúi mặt, cảm giác ngượng ngùng như chất độc ăn sâu vào tim. Yêu anh đến thế, cô tự nhủ với nỗi đau nóng rát trong ngực, mà lại không dám để anh chạm vào thân thể mình?

Những ngày trôi qua trong im lặng đáng sợ. Kota vẫn cố gắng an ủi, nhưng ánh mắt anh buồn đến xót xa. Sự bế tắc trong Hikari như một bức tường cao, không ai có thể vượt qua. Rồi Yamamoto xuất hiện.

Nhân viên cấp dưới của Kota, Yamamoto-san. Đẹp trai, lạnh lùng nhưng gặp vợ sếp lại lịch sự đến lạ. Cơ hội đầu tiên anh xuất hiện trong cuộc đời Hikari là khi Kota say xỉn sau buổi liên hoan. Hikari mở cửa, thấy Yamamoto vững vàng dìu chồng, mồ hôi thấm áo sơ mi dính vào lưng. Xin lỗi, Hikari-san. Kota-san hơi quá. Giọng anh trầm ấm, không hề cảm tính. Cảm giác bất ngờ đó, cùng khuôn mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt lại thoáng một vẻ cô đơn sâu thẳm, khiến Hikari chợt mở lòng. Nhà này... có vẻ ấm áp. Anh nói khi đặt Kota xuống sofa, và Hikari thấy cái cô đơn trong lời anh như một gáo nước lạnh, khiến cô sững người.

Từ nhỏ yếu tố giáo dục khiến Hikari luôn cố gắng hoàn hảo, tự nhiên. Nắng hôm sau chói chang. Yamamoto chạy lại, nhẹ nhàng giải thích: Quên hộp danh thiếp ở công ty. Tiện đường đến lấy một chút. Mồ hôi hắn hèm trên trán, quần áo bết sát vào da. Hikari nảy ra một cảm xúc bồng bềnh, như cứu rỗi một sinh vật đang khát. Vào nhà uống nước mát chứ, trời nóng quá! Một căn phòng lạnh âm, hai chiếc ghế sofa, một tách trà xanh còn bốc khói nghi ngút. Trời ngoài kia như thiêu đốt, trong nhà lại có một sự khác biệt kỳ lạ. Hai người, một người vợ bế tắc, một người đàn ông góa vợ độc thân, bắt đầu nói chuyện những điều không phải nói với người lạ. Hikari, trong một cơn cồn cào khó hiểu, kể về nỗi xấu hổ khi nằm trần trước chồng, về sự câm lặng đáng sợ trong chính tổ ấm của mình.

Lắng nghe không ngắt nghỉ. Yamamoto, tay cầm chiếc ly, kể lại câu chuyện vợ cũ ngoại tình. Anh nói giọng bình lặng đến lạnh lùng, như kể chuyện người khác: Tôi biết, nhưng không hỏi. Chỉ thấy... không khí trong nhà nặng nề như thể bị hút hết khí oxy. Ly hôn là cách đơn giản nhất để chúng thở lại. Anh trầm ngâm một lúc. Tôi hỏi chính mình, tại sao không nổi giận? Đó là... sự thất vọng lẫn chính sự trống rỗng. Giữa những ngày đó, tôi tự xây bức tường quanh mình, học cách độc lập, và học cách... không để tổn thương mình nữa. Những từ ngữ ấy, chứa đựng một vực thẳm của nỗi đau đã chai sạn, lại thấm thía lạ kỳ vào trái tim cô đơn của Hikari. Cô thấy không chỉ sự thông thường, mà cả một đàn ông trưởng thành, từng trải, gồng mình gánh lấy tất cả tổn thương một cách kiêu hãnh. Anh mạnh mẽ đến rợn người, cô nghĩ, cảm giác được đồng cảm và được... hiểu chưa từng có trong cuộc đời mình.

Chiều thứ Bảy, Kota thông báo đi công tác cả tuần. Căn apartment bỗng trống vắng đến đáng sợ. Một suy nghĩ liều lĩnh nảy lên trong đầu Hikari. Cô gọi điện cho Yamamoto, giọng khẽ run nhưng cố gắng vững vàng: Yamamoto-san... hôm nay trong nhà tôi một mình. Có thể... đến uống rượu cùng tôi không?

Rượu Sake ấm nóng trên bàn. Hai ly trong tay Hikari nhanh chóng cạn. Lời nói trở nên loãng, bồng bềnh. Cơn khao khát được được an ủi, được lấp đầy một khoảng trống cô đơn đã trở thành một cơn bão. Đột nhiên, từ một tương đối, Hikari nghiêng người, môi chạm vào môi Yamamoto. Khác với thụ động của cô với Kota, đây là một nụ hôn đầy quyết liệt, một sự giải phóng. Yamamoto sững người một giây, rồi đáp lại. Cái ôm của anh chặt chẽ, ấm áp nhưng xa lạ, mang một hương gỗ gỗ quý phái và một thứ mùi nam tính đang dần dần trở nên quen thuộc đến ám ảnh. Một sự thôi thúc dữ dội, phần nào đến từ cồn, phần lớn từ sự trống rỗng tột cùng, xua cô đi. Cô ngồi lên đùi anh, trong căn phòng bóng tối chỉ còn ánh đèn đường xuyên qua rèm cửa. Cái lạnh giá trong cô, tưởng chừng đã được sưởi ấm, lại biến thành một cơn sốt rần rần lan từ trái tim ra toàn thân. Ở lại đây... cùng tôi, cô thì thầm, mắt lấp lánh một thứ nước mắt không rõ là đau đớn hay sung sướng. Em muốn... được sưởi ấm anh. Anh... quá lạnh lùng.

Màn đêm buông xuống, không khí hòa quyện trong hơi thở gấp gáp, trong tiếng động lên xuống thân thể. Không còn sự ngượng ngùng như với Kota, chỉ còn một thứ dây liên kết ma thuật, tạm thời xóa nhòa mọi rào cản. Sáng hôm sau, Hikari thức dậy với đau đầu từng hồi và một cảm giác tội lỗi tê dại đang len lỏi vào. Nhìn Yamamoto ngủ bên cạnh, mỉm cười khi anh nheo mắt thấy cô tỉnh. Một nụ cười đầy sự thỏa mãn và... một thứ gì đó còn sâu xa hơn. Sáng nay em đã bớt lạnh hơn rồi, Hikari-san, anh nói, tay anh vòng eo cô, khiến cô co ro. Trong khoảnh khắc đó, Hikari nhận ra một sự thật trần trụi, đáng sợ: Những ngày tiếp theo, cô sẽ đợi anh như người nghiện đợi thuốc. Sự sợ hãi với thân thể trước chồng vẫn còn đó, như một vết thương hở, nhưng lại có một thứ khác - một khao khát mãnh liệt được ở bên người đàn ông này, được trở thành người phụ nữ của anh, dù chỉ trong một không gian bị quy định bởi bóng tối và sự che giấu. Ngại làm tình với chồng nhưng lại cho sếp đụ từ sáng đến tối, - câu nói xiên xẹo ấy hiện ra trong đầu cô, không phải một lời nguyền, mà là một sự thừa nhận đau đớn về một sự trao đổi ngầm: sự an ủi, sự sưởi ấm cho trái tim đã chai đá của anh, đổi lấy một thoát khỏi chính cô, dù thoát vào một cơn say đầy tội lỗi. Và cô vẫn muốn. Vẫn muốn được nhìn thấy anh mỗi sáng, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi anh rời đi. Vẫn muốn được được tiếp tục. Cứ tiếp tục.

Thu gọn...