Chúng tôi đã kết hôn với Marina được ba năm nay, một khoảng thời gian không hề ngắn chút nào. Cuộc sống đôi vợ đôi chồng ngày càng gắn kết, cho đến khi công việc đặt chân đến một thành phố mới. Nhận được sự chuyển nhượng đó, chúng tôi đã phải tìm đến dịch vụ chuyển nhà do Ozawa-san điều hành. Dần dần, tôi phát hiện ra rằng chiếc dịch vụ này gắn liền với một phần quan trọng trong quá trình trưởng thành của chúng tôi – hồi còn đi học, tôi và Marina từng nhờ đến sự giúp đỡ của Ozawa-san để dọn dẹp, dồn đắp đồ đạc mỗi khi chuyển trường.
Tôi luôn xem vợ như một đứa trẻ, luôn bọc bọc, che chở. Trong mắt tôi, cô ấy là người phụ nữ cần được bảo vệ, an toàn. Tôi thích làm việc nặng nhọc, kiêng kiệm không mệt mỏi chỉ để cô ấy được nghỉ ngơi. Cho dù những chiếc kính viễn vọng đắt tiền hay chiếc máy ảnh cũ kỹ – niềm đam mê của tôi – bị cô ấy vô tình làm hỏng, tôi cũng chẳng bao giờ lên tiếng trách móc. Tôi nghĩ rằng đó chỉ là những vật dụng, chúng sẽ được thay thế, điều quan trọng là sức khỏe, là hạnh phúc của vợ.
Tuy nhiên, có lẽ chính thái độ vừa lòng quá đỗi đó – sự chấp thuận vô điều kiện từ tôi – đã dần tạo nên một khoảng trống trong tâm lý cô ấy. Thay vì cảm nhận được sự trân trọng, Marina có vẻ đã chìm đắm vào một thế giới riêng, nơi những giây phút vắng mặt của tôi trở nên khắc nghiệt hơn. Tôi không hề hay để ý, cho đến một ngày nọ, khi tình cờ lướt qua điện thoại cô ấy, một thế giới khác đã được phơi bày.
Đó không phải là những tin nhắn tình nắng, những chia sẻ nụ cười nhẹ nhàng. Đó là những dấu vết của một sự giao thoa khác, nơi sự phụ thuộc chuyển thành sự mong chờ. Hình ảnh của Ozawa-san – người từng bước chân vào tổ ấm của chúng tôi với những nhiệm vụ nặng nhọc – dần ám ảnh tôi. Họ đã tạo ra một thế giới riêng, chỉ tồn tại khi bóng dáng tôi xa đi. Những cuộc gặp gỡ giữa họ diễn ra kín đáo, lặng lẽ, như một hành động âm mưu lại chính sự im lặng trong nhà.
Câu chuyện của chúng tôi không còn là về sự hiện hữu của một người chồng, mà biến mất khi chàng ra đi. Điều đáng sợ nhất không phải là việc mất vợ, mà là việc phát hiện ra rằng cô ấy đã xây dựng một cuộc sống, một tình cảm mới, không có vị trí cho tôi. Ngoại tình với anh nhân viên chuyển nhà khi chống vắng mặt không còn là một ngoại lệ, mà đã trở thành một phần bủi bẩn của cuộc hôn nhân này, khiến tôi thức dậy mỗi ngày với sự tủi nhục và hoài nghi.







