Ai Matsuyama bước vào tuổi 35 với vẻ ngoài thanh lịch và nội tâm phức tạp. Vốn là một phụ nữ có học vấn, từng trải qua 6 năm sống ở Boston và 4 năm du học tại Anh, cô mang trong mình sự tự tin của một người từng tiếp xúc với nhiều nền văn hóa, nhưng cũng ẩn chứa nỗi cô đơn khó nói thành lời. Cuộc hôn nhân của cô không phải là một câu chuyện cổ tích. Chồng cô, hơn cô 15 tuổi, là một người đàn ông thành đạt, làm cùng công ty thiết kế. Tuy nhiên, sau những năm tháng bên nhau, sự gắn kết về thể xác dần nhạt phai, nhường chỗ cho thói quen và khoảng cách cảm xúc. Những đêm dài trong căn nhà vắng lạnh, Matsuyama thường tự hỏi liệu đây có phải là tất cả cuộc đời mình?
Công việc ở công ty trở thành nơi cô tìm kiếm niềm vui. Từng làm trong bộ phận báo chỉ của một hãng may mặc nước ngoài trước khi chuyển sang thiết kế, cô luôn là người sáng tạo và cầu toàn. Nhưng dường như không gì có thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn cô bằng sự gặp gỡ bất ngờ với một đồng nghiệp trẻ. Anh ta không chỉ chia sẻ cùng cô niềm đam mê với nghệ thuật và cái đẹp, mà còn có sự đồng điệu kỳ lạ trong chuyện tình dục — một thứ mà Matsuyama đã khao khát từ lâu nhưng chưa bao giờ dám thừa nhận.
Cuộc tình vụng trộm ấy nhen nhóm từ những cái chạm tay vô tình trong phòng thiết kế, những ánh mắt đắm đuối lúc hoàng hôn, và rồi dần trở thành một chuỗi ngày say mê, cuồng nhiệt. Matsuyama như tìm lại chính mình qua từng khoảnh khắc bên anh ta — vừa tội lỗi, vừa giải thoát. Cô đắm chìm trong cảm giác được khao khát, được chiều chuộng, được khám phá những giới hạn mới của bản thân. Mỗi lần gặp gỡ đều như một lần nổi loạn âm thầm chống lại cuộc sống tẻ nhạt và bổn phận ràng buộc.
Câu chuyện của Matsuyama không chỉ là một mối tình vụng trộm, mà còn là hành trình của một người phụ nữ 35 tuổi tìm lại khao khát và khát vọng sống. Cô biết rằng điều mình làm có thể hủy hoại hôn nhân, danh dự, thậm chí cả sự nghiệp. Nhưng có lẽ, trong khoảnh khắc ấy, cô chỉ đơn giản muốn sống thật với cảm xúc của mình, dù chỉ một lần trong đời.







