Không khí mùa hè năm ấy oi bức hơn mọi năm, cái nắng chói chang khiến người ta chỉ muốn tìm một chỗ mát mẻ để trốn. Tôi vốn là đứa sống quen nơi thành thị, nên mỗi lần về quê là một lần phải đối mặt với cái nóng khó chịu. Nhưng năm nay lại khác, vì tôi có lý do đặc biệt để ở lại quê lâu hơn thường lệ — đó là dịp sống cùng vợ chồng anh trai trong những ngày hè.
Anh trai tôi cưới vợ đã được ba năm, nhưng tôi chưa có dịp ở chung nhà với hai người lâu đến thế. Lần này, vì bố mẹ phải đi công tác dài ngày, tôi được giao nhiệm vụ trông nhà hộ và ở lại nhà anh trai. Ban đầu, tôi cũng hơi ngại — sống chung với người lớn, lại là anh chị, chẳng biết có làm phiền không. Nhưng rồi mọi chuyện lại diễn ra êm đềm và thú vị hơn tôi tưởng.
Những buổi sáng, tôi thường dậy sớm cùng chị dâu để chuẩn bị bữa sáng. Chị nấu ăn rất ngon, lại hay trò chuyện vui vẻ. Có hôm, anh trai tranh thủ nghỉ làm, cả nhà cùng ra vườn hái rau, tưới cây. Không khí thật yên bình, khác hẳn phố thị ồn ào. Buổi trưa, khi anh chị đi làm, tôi tranh thủ đọc sách hoặc nằm võng hóng gió. Đến chiều, chúng tôi lại quây quần bên mâm cơm, kể cho nhau nghe những chuyện vui buồn trong ngày.
Dần dần, tôi nhận ra mình không chỉ là khách ở nhà anh chị, mà còn như một thành viên thực thụ. Những ngày hè sống cùng vợ chồng anh trai không chỉ giúp tôi hiểu hơn về cuộc sống gia đình, mà còn gắn kết tình cảm anh em thêm bền chặt. Đến khi bố mẹ về, tôi vẫn còn lưu luyến mãi khoảng thời gian đáng nhớ ấy.







