Ngày ngày tôi vẫn miệt mài học tập, bởi tôi luôn khao khát được làm một công việc thực sự có ích cho đời. Giấc mơ được chăm sóc, sẻ chia và nâng đỡ những người đau yếu đã thôi thúc tôi từ lâu, và giờ đây, khi trở thành điều dưỡng, tôi thấy mọi nỗ lực của mình đã được đền đáp xứng đáng.
Tại bệnh viện, tôi gặp nhiều bệnh nhân khác nhau, có người khỏe mạnh dần lên, có người vẫn còn yếu ớt. Trong số đó, có một nam bệnh nhân trẻ tuổi, nhút nhát và chưa từng có mối quan hệ yêu đương nào. Anh ta luôn tỏ ra lúng túng mỗi khi tôi đến thăm khám, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự ngưỡng mộ và biết ơn.
Một buổi chiều, trong lúc trò chuyện, anh ta đưa cho tôi một thứ gì đó, nói đó là thuốc bổ, rồi cười khúc khích như đang đùa. Tôi không để ý lắm, vẫn tiếp tục công việc thăm khám thường nhật. Nhưng không lâu sau, tôi bắt đầu cảm thấy cơ thể nóng ran, khó chịu, nhịp tim tăng nhanh, đầu óc quay cuồng.
Tôi cố gắng chống chọi, nhưng cảm giác thôi thúc kỳ lạ cứ lớn dần, khiến tôi khó kiểm soát hành vi. Các bệnh nhân khác nhận ra sự khác thường, và rồi... họ lần lượt ập đến, ép buộc tôi phục vụ họ trong tình trạng mất kiểm soát. Cơ thể tôi run rẩy, tâm trí mụ mị, không thể chống cự.
Mỗi lần tiếng chuông gọi y tá vang lên, một cuộc kiểm tra mới lại bắt đầu — nhưng không phải để chăm sóc sức khỏe, mà là để thỏa mãn dục vọng của họ. Tôi bị trói buộc, bị xâm phạm, trong khi chính bản thân lại không thể tự chủ. Mồ hôi, nước mắt, và cả những thứ khác... cứ thế tuôn trào, cơ thể tôi trở thành nơi trút bỏ dục vọng của họ.
Đến cuối ngày, khi cơn mê dần qua đi, tôi mới nhận ra tất cả. Cơ thể tôi đau nhức, tinh thần suy sụp. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là cảm giác bản thân đã đánh mất đi tất cả — không chỉ danh dự, mà cả niềm tin vào công việc mình đã chọn.
Điều tôi từng nghĩ là giúp đỡ mọi người giờ đây trở thành cơn ác mộng không hồi kết.







