Phim Nữ thư ký bị chịch tơi tả trong một lần đi công tác với sếp Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Nữ thư ký bị chịch tơi tả trong một lần đi công tác với sếp Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Nữ thư ký bị chịch tơi tả trong một lần đi công tác với sếp Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Tsukasa Aoi

Thể loại: JAV, Phim sex Vietsub, Phim sex vung trom, XNXX, XVIDEOS

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Tiếng xe lửa rít lên từng chập chạp xé toang màn đêm lạnh lẽo ở ngoại ô, nhưng dường như tiếng ồn ấy giờ đây chỉ còn là sự trêu trọc tàn nhẫn với Tsukasa. Cô ôm chặt cánh tay đã tê cứng vì lạnh lẽo, nép mình vào góc tối của căn phòng trọ tồi tàn này. Không điều hòa, không tấm rèm cửa nào đủ dày để che đi sự nhẫn tâm của một người đàn ông. Đây không phải Tokyo hoa lệ mà cô vẫn hối hả ngược xuôi mỗi ngày, đây là một góc hoang vu mà cô phải nhận làm quà sinh nhật, và thứ đáng sợ nhất trong đêm nay lại chính là mùi vị quen thuộc của kẻ luôn miệng gọi cô bằng hai tiếng thứ vô dụng.

Chỉ mới vài giờ trước, trong bữa tiệc khách hàng tĩnh lặng nhưng đầy mùi xô bồ, Tsukasa vẫn còn phải nai lưng nở nụ cười gượng gạo. Rồi Abe xuất hiện, ông sếp lù lù như một đám mây đen ám vương lên bữa tiệc. Hắn thả người ra sau ghế da, khoét mắt nhìn cô bằng một cái liếm mép ngực nghẹn nhùng. Khi những đối tác nam giới kia bắt đầu kể về các món rượu ngoại, Abe đột ngột nghiêng người, mùi rượu nồng nặc phả vào mặt cô khi hắn hạ giọng, ra lệnh bằng một giọng điệu như đang mua bán gia súc: Thử làm tươi lại không khí đi. Mở vạt áo ra một chút, để mấy ông khách ngắm ngực cô cho đỡ buồn. Tsukasa cắn chặt răng lợi cho tới khi vị máu chát lọt xuống cổ họng, tay siết chặt chiếc ly đến mức ngón tay trắng bệch. Cô nén cơn tức nổ lên não để xoa xoa thái độ, lừng khừng nhắc khéo về giờ giấc: Sếp, tàu về Tokyo khá muộn, chúng ta cần tranh thủ….

Nhưng Abe chỉ bật ra một tiếng cười khẩy, vỗ đùi kêu inh tai nhói óc. Hắn vỗ ngực đảm bảo, cam đoan sẽ chi một mớ tiền để đổi vé, ép cô phải ở lại tận hưởng bữa tiệc, rồi tự dắt mũi cô về kịp chuyến tàu cuối. Thế mà khi màn đêm thực sự buông xuống, mọi lời hứa rỗng tuếch của Abe đều hóa tro tàn. Hắn không hề đụng vào chiếc điện thoại để đổi vé, thậm chí còn nhẫn tâm đổ bao lỗi lầm lên đầu cô – cứ như việc cô mang thân phận đàn bà yếu đuối đi làm ăn là một tội ác tày trời. Tokyo giờ đã xa vời vợi. Những cọc vé tàu cuối cùng đã tuột khỏi tay người mua từ khi nào. Ngay cả những khách sạn sang trọng cũng đóng sập cửa trước mặt cô. May mắn thay, đối tác có một người bạn là chủ một nhà trọ, nhưng ân tình ấy dường như cũng chỉ đến thế. Một căn phòng trọ tồi tàn, không cửa sổ, không luồng gió nào chen vào, và khẳng khiu thay vì là căn phòng đôi thì chỉ có duy nhất một chiếc giường đơn gồ ghề.

Không còn sự lựa chọn nào khác. Tsukasa cắn răng, chắp tay chào một vòng rồi rút vào góc phòng, để cho Abe tự động ngáy gật chiếm lấy giường. Đêm nay sinh nhật tuổi ba mốt của cô, và món quà mà cuộc đời ban tặng là sự ghê tởm đến tận xương tủy từ kẻ đã cướp đi tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất của cô.

Nhưng có lẽ, bản thân Tsukasa đã quá ngây ngô khi cho rằng kẻ này chỉ dám chà đạp cô bằng những lời mỉa mai.

Bước chân trần của cô lặng lẽ vang lên khi bước ra vòi sen ở góc nhà bếp nhằm gột rửa lớp trang điểm và mùi vị bẩn thỉu của quán bar. Nước nóng ào xuống cơ thể, xua đi bao nhiêu mệt mỏi, nhưng không thể nào gột sạch được nỗi bất an đang nhen nhóm. Tsukasa không biết, ngay khi cô vừa kéo rèm chắn lại, Abe đã mở cửa lén lút ló vào. Kẻ đàn ông mang bộ mặt nhăn nhó của một con thú đang lùng mồi. Hắn mỉm cười xảo quyệt, lấy từ trong túi áo ra một viên thuốc trông vô hại, thả thẳng vào ly rượu mạnh cô vừa đặt trên bàn chưa kịp chạm môi. Đỏ au như máu, ngọt ngào như mật nhưng lại mang một cái kết lạnh giá đến tê liệt.

Tsukasa bước ra, toàn thân rực lên sau hơi nước, đôi chân mềm nhũn bước đến bàn, nâng ly lên uống ực một hơi để xua tan cơn run rẩy do lạnh. Chừng mười phút sau, căn phòng trọ bắt đầu quay cuồng. Những vệt sáng hắt từ ngọn nến lắc lư biến thành những đốm màu mịt mờ. Đầu óc cô trôi nổi, đôi chân trượt dài trên sàn gỗ. Cô không thể cất bước về phía chiếc giường đơn của mình. Tsukasa sụp đổ. Cơ thể tê liệt rệu rã trước sức nặng của bóng đêm, nhưng ý thức vẫn đủ để cô nhận ra đôi bàn tay to thô ráp của Abe đang lột bỏ từng lớp vải vóc trên người mình.

Cô muốn gào thét, nhưng cổ họng như bị vùi dưới hàng ngàn lớp bê tông, không thể phát ra nổi một âm thanh nào khác ngoài những tiếng rên rỉ đứt quãng. Abe nhìn cô với một ánh mắt dâm đãng đến rợn người, tay hắt đánh mạnh vào má khiến da cô ứ đỏ lên. Hắn không gọi cô bằng bất kỳ danh xưng nào, hắn chỉ rủ rỉ một cách đầy quyền lực, ra lệnh cho thân thể cô phải phục vụ. Tsukasa muốn vùng vẫy, muốn đẩy hắn ra, nhưng đôi chân cô bị bẻ cong một cách tàn nhẫn dưới áp lực cơ thể nặng nề của hắn.

Thế rồi, dưới cái trần nhà thấp tè lè mà không một cọng quạt nào xua được oi bức, âm thanh nhịp thở dốc và tiếng rên rỉ nhọc nhằn bắt đầu hòa trộn vào nhau. Căn phòng nhỏ bé rung lên từng nhịp giật cục. Không còn sinh nhật nào tồi tệ hơn thế. Không còn sự nhẫn nhục nào phải gồng lên thêm nữa. Tsukasa bất lực rên hắt lên khi bị tống vào tận cùng của vực thẳm. Cô bị lột trần, bị tì đè, bị lột bỏ mọi thứ phẩm giá mà cô từng xây dựng trong bao năm qua. Đôi khi, cô khẽ mở mắt, bắt gặp tấm gương nhỏ treo trên tường phản chiếu lại hình ảnh nhơ nhuốc của mình: cột tóc rối bời, nước mắt lẫn mồ hôi đẫm đẫm, làn da sần sùi vì những vết móng tay cào cấu, và đôi môi đang ngậm lấy ngón tay thô ráp của gã sếp đáng ghét kia, phục vụ theo mọi tư thế hắn ta áp đặt.

Đáy mắt cô bỗng chốc sững lại vì một nỗi kinh hoàng lớn hơn. Một tấm màn hình đen sì đặt chéo góc phòng đang bỗng dưng phát sáng. Đèn LED đỏ chớp tắt như con mắt thú đêm. Abe không chỉ thỏa mãn bằng thân xác. Hắn ta cúi xuống góc máy quay ẩn, bấm nút ghi hình với nụ cười hả hê, lấy điện thoại ghi lại từng giây phút cô gục ngã, từng tiếng thét bị nghẹn lại trong cổ họng, từng khoảnh khắc bị chịch tơi tả dưới gầm giường chật hẹp này. Hắn dùng thân mình tàn phá cô để xả những thù hận nhỏ mọn, rồi lại nở mày nở mặt ghi hình lại như một chiếc thẻ bài đắc thắng, đe dọa để đánh đổi và tống tiền cô mãi mãi sau này.

Tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ dường như đang rêu báo một sự thật khủng khiếp: đêm nay, cô đã bước chân vào một chiếc bẫy, và tấm băng ghi hình đen sì kia sẽ là sợi dây siết chặt lấy cổ cô, kéo cô chìm sâu vào địa ngục không có đường trở về.

Thu gọn...