Sinh nhật lần thứ 60 của bố là một dịp để cả gia đình sum họp, nhưng sau những nụ cười, những lời chúc phúc, một sự im lặng đáng ngập ngừng đã rơi xuống khi bố quyết định tái hôn. Đối với tôi, người con trai lớn, việc này không phải là sự khởi đầu tươi sáng của một chapter mới, mà là sự xâm nhập của một sự bất hòa vào chính cốt truyện đời mình.
Người phụ nữ trẻ tuổi hơn bố vài chục tahun trở thành mẹ kế không phải là điều khiến tôi khó chịu nhất. Đau đáy hơn là sự đếm tiền, sự đo lường lợi ích trong từng cử chỉ, từng nụ cười của cô ấy khi nhìn vào tài sản của chồng. Mẹ kế mới của tôi – một danh xưng đầy lạnh lẽo – nhanh chóng hòa mình vào cuộc sống của chúng ta, chiếm lĩnh không gian và thời gian của bố.
Những buổi tối dần dần biến mất trong những âm thanh bất hà, những tiếng rên la ồn ào vang lên từ phòng của bố. Âm thanh ấy không phải là của sự tình yêu êm đềm, mà mang tính khốc liệt, thô lỗ, làm rùng run cơ thể tôi đang đứng bên cạnh. Trong mỗi tiếng la hét ấy, tôi nhìn thấy một phần sự tàn bạo của bản chất con người, và đồng thời, chính xác hơn, là sự khốn khổ của chính mình khi chứng kiến sự gần gũi vật lý của mẹ kế với bố.
Cái cuồng của tôi lúc nào cũng trong tình trạng bất an, một sự căng thẳng không mong muốn, như là một sự phản ứng tự nhiên trước sự xâm lấn này. Mỗi đêm, khi nằm cạnh, tôi cảm giác như mình đang chia sẻ không gian với một kẻ xâm lược. Sự căng thẳng tích tụ ngày một nhiều, biến những giấc ngủ thành những trận chiến无声.
Nữa đêm lén lút tuột quần mẹ kế, tránh làm phiền bố, đó không phải là một hành động tình dục nhiều hơn là một cơn ám ảnh. Đó là thời khắc tôi tìm lại chút tự chủ, chút quyền riêng tư bị xâm lấn nặng nề. Khi bàn tay chạm vào da mẹ kế, tôi không tìm thấy sự thỏa mãn, mà chỉ thấy sự tách rời, sự đối lập giữa thực tại đau thương và giấc mơ một sự hòa hợp tan biến. Đó là một cú đánh thức trưởng thành đau đớn, khiến tôi nhận ra rằng cuộc sống còn đầy những nghĩa vụ và ranh giới cần được giữ gìn, ngay cả trong chính giấc ngủ.







