Cô gia sư bước vào phòng, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lấp lánh một chút gì đó đầy ẩn ý. Vóc dáng thon gọn, làn da trắng mịn cùng bộ ngực căng tròn khiến người ta khó có thể rời mắt. Dù khoác lên mình bộ trang phục kín đáo, nhưng vẫn không giấu được sự quyến rũ tự nhiên. Tiếng giảng bài êm tai, nhưng xen lẫn là những ánh nhìn liếc trộm, bờ môi hồng khẽ cong, đôi khi vô tình chạm vào đầu bút, khiến không khí trong căn phòng bỗng trở nên căng thẳng lạ thường.
Bài học hôm nay dường như khó tiếp thu hơn mọi khi, không phải vì nội dung phức tạp, mà bởi ánh mắt và cử chỉ của cô gia sư khiến tâm trí người học trò không khỏi xao nhãng. Mỗi lần cô cúi xuống chỉnh lại quyển sách, hay vô tình làm rơi cây bút, đều khiến tim người đối diện đập nhanh hơn. Cô không hề ngại ngần khi bắt gặp ánh nhìn ấy, thậm chí còn mỉm cười đáp lại, như một lời mời gọi khó cưỡng.
Buổi học kết thúc trong sự tiếc nuối, nhưng cũng là lúc ranh giới giữa thầy và trò dần mờ nhạt. Cô gia sư khẽ tiến lại gần, hơi thở ấm áp phả vào tai, giọng nói trầm khẽ như thầm thì: Em học chưa tốt lắm, cần phải kèm thêm đấy. Câu nói tưởng chừng vô hại, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu điều khó nói thành lời. Căn phòng khép kín, ánh sáng dịu nhẹ, và cả hai đều hiểu rằng, buổi học hôm nay sẽ không chỉ dừng lại ở việc truyền đạt kiến thức.







