Tui đang ngồi nhà vô công nghệnh, sắp xếp lại một đống đồ cũ rách bấy bỗng thấy chuông reo. Mở cửa ra, trời ơi là trời, em Lý - đứa bạn gái xinh như mộng của thằng bạn Tý - đứng đó, mặt mày buồn bã hoen hoa, đôi mắt đỏ hoe. Thằng chó nó bỏ nó rồi, nghe nói theo đứa khác, sang tận nước ngoài. Tui còn đang định xoa dịu vài câu cho nó nhẹ lòng, thì nó đột ngực lên hành động.
Chúng tôi vào trong, nó chỉ ngồi đó, tay vuốt vuốt vào cái quần cũ rách, ánh mắt cứ dán vào mặt tui, cứ ánh lên thứ gì đó thật lạ. Mồi một điếu thuốc, nó khẽ nói, giọng nhỏ như ở thềm: Hôm nay... anh có rảnh không? Tui nhìn nó, kiểu ghen gì với thằng Tý lắm, lại thấy bộ dạng bơ vơ của nó, thật lòng tui cũng thương. Nhưng mà sao nó cứ nhìn tui bằng ánh mắt như... như đang đói lả vậy? Chết tiệt!
Nó từ từ tiến lại gần, đến sát sát bên cạnh. Mùi nước hoa quyến rũ của nó tràn ngập. Nó quay lưng ra ghế sofa, nghiêng người, luồn tay xuống... cái cổ áo nó. Ngón tay nó cứ vuốt ve mấy cái khuy áo rồi bung ra từ từ. Ánh mắt nó vẫn dán chặt vào mặt tui, miệng thì chầm chậm nhả ra từng câu khiến tim tui như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực: Anh... có thấy em... còn hấp dẫn không? Rồi nó lại nhích người gần hơn, gần đến mức tui có thể cảm hơi nóng làn da nó. Một bàn tay nhỏ bé, mát lạnh bỗng không chừng đặt lên đùi tui, ngón tay nó có vẻ lại trượt xuống dưới, chạm vào... vùng crotch quần tui. Nó cười khẽ, tiếng cười ấy như dao cứa vào tim tui: Thấy chưa... em vẫn muốn... Nó khẽ cúi đầu về phía ngực tui, hơi thấm ấm nó thổi vào tai: ...Em còn muốn... bú cu anh nữa đó... Thôi xong rồi, cái ánh mắt đầy dâm dục đãng trong đôi nó lúc này rõ ràng không phải vì đau khổ mất thằng Tý nữa, nó muốn phệt con người yêu dâm đãng của thằng bạn, tức là tui đây! Giờ thì... biết làm sao đây?







