Tôi cảm nhận được không khí trong phòng họp trở nên đặc quánh ngay khi cánh cửa khép lại sau lưng cô. Ánh đèn huỳnh quang hắt xuống tấm áo sơ mi trắng tinh, tôn lên làn da trắng ngần và gương mặt thanh tú vốn khiến bao đồng nghiệp nam phải ngẩn ngơ mỗi lần cô đi qua. Hắn ngồi thẳng lưng, hai tay chống lên bàn, giọng nói lạnh tanh vang vọng khắp căn phòng trống trải:
- Cô đã xem lại báo cáo chưa? Tiến độ dự án trễ ba ngày rồi. Tôi nhắc nhở bao nhiêu lần mà vẫn để xảy ra chuyện này?
Cô cúi đầu, hai tay nắm chặt vào nhau đến trắng bệch. Không phải cô không biết hậu quả của sự chểnh mảng, nhưng những áp lực từ công việc mới, chuyện mẹ ốm nằm viện, tiền viện phí chồng chất khiến cô gần như kiệt quệ. Nếu mất việc lúc này, cô biết lấy gì để trang trải?
Hắn thong thả đứng dậy, đi vòng qua bàn, tiến lại gần cô. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp dần, hơi thở của hắn phả vào gáy cô, nóng rát và đầy áp bức. Hắn cười khẩy, giọng khàn khàn:
- Nếu muốn giữ lại vị trí này, cô biết phải làm gì rồi đấy.
Cô sững người, mặt tái nhợt. Cô hiểu rõ cái giá phải trả cho sự im lặng này, nhưng giữa việc bảo toàn danh dự và miếng cơm manh áo, cô không còn lựa chọn nào khác. Cô gật đầu, khẽ đáp:
- Tôi... tôi hiểu.
Căn phòng bỗng chốc tối sầm lại trong tiếng khóa cửa kêu cạch lạnh lẽo.







