Tối hôm đó, trong ánh đèn mờ ảo của quán rượu nhỏ, tôi vẫn còn nhớ rõ cái cách Natsuki khẽ nghiêng đầu, mái tóc ngắn lấp lánh dưới ánh đèn vàng, và câu hỏi nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm sự mời gọi: Anh có muốn uống thêm chút nữa không?.
Nụ cười của cô ấy không chỉ là một nụ cười; nó là một cánh ca mở vào mê cung của sự quyến rũ và nguy hiểm. Mỗi lần Natsuki cười, tôi thấy mình như bị cuốn sâu hơn vào một vòng xoáy mà chính tôi cũng không còn muốn thoát ra. Sự tận tâm, ân cần của cô ấy - từ việc nhớ rõ ly rượu tôi thích, đến cách sửa lại áo vest cho tôi mỗi khi tôi đến, hay sự kiên nhẫn khi nghe tôi kể về một ngày dài - tất cả chúng đều trở thành những sợi tơ vô hình trói buộc tôi mỗi ngày một chặt hơn.
Và rồi, cái đêm ấy, khi cô ấy khẽ chạm tay lên cốc rượu tôi, mắt nhìn xuống rồi lại ngước lên, đôi mắt ấy trong veo nhưng chứa đầy sự tính toán: Em biết chỗ này còn nhiều rượu ngon hơn nữa. Anh muốn thử cùng em chứ?
Tôi biết rõ mình nên từ chối. Tôi có một người vợ đang chờ ở nhà, cùng đứa con nhỏ mới chập chững tập đi. Nhưng Natsuki, với ánh mắt nài nỉ và bàn tay mát lạnh vô tình chạm vào cổ tay tôi, đã xóa tan mọi lý trí còn lại.
Từ đó, mỗi đêm, tôi lại tìm cớ để la cà thêm giờ nữa, chỉ để được nghe giọng nói nh nhàng đó, để được nhìn thấy nụ cười đó - cái nụ cười hứa hẹn mọi thú vui tội lỗi mà một người đàn ông có thể mơ tới.
Và tôi, tôi đã đánh đổi nhiều thứ cho những khoảnh khắc ấy: sự thanh thản của buổi sáng bên gia đình dần nhường chỗ cho nỗi hối hối trong bóng tối; những câu chuyện với v con tôi trở nên ngắn ngủi hơn, vội vã hơn; và tiếng cười của Natsuki thì vang lên trong đầu tôi ngay cả những lúc tôi không hề muốn nghe.
Rồi một ngày, tôi nhận ra mình đang đứng ở nhà ga, nhìn theo bóng lưng Natsuki hòa vào dòng người vội vã đi làm, mà lòng nặng trĩu một niềm tiếc nuối không tên. Tôi nhớ lại ánh mắt của v tôi sáng nay, một ánh mắt đầy yêu thương nhưng cũng không giấu nổi sự lo âu khi tôi bảo tôi sẽ về muộn. Và tôi biết, tôi đang đánh mất điều gì đó quý giá hơn rất nhiều so với cái tôi đang theo đuổi.
Nhưng rồi, Natsuki quay lại, và nụ cười ấy lại xuất hiện, cùng lời thì thầm: Em đi anh nhé. Và một lần nữa, tôi lại quên hết mọi thứ, chỉ để được say trong cái mê cung ấy thêm một lần nữa - cái mê cung mà tôi biết rõ lối ra, nhưng lại không đủ can đảm để bước tới.







