Ban đầu ông chỉ nghĩ con mình ốm nặng nên vội vã chạy sang, nào ngờ khi vừa tới nơi lại thấy thằng bé mặt mày hồng hào, chỉ là mệt mì vì say rượu chứ không hề bệnh tật gì. Thấy bố đến, nó mừng ra mặt, giả vờ yếu ớt để đẩy trách nhiệm chuốc rượu sang ông. Vừa ngồi xuống bàn đã thấy con dâu bê ra mấy món nhắm, rót sẵn chén rượu mời bố chồng.
Một lát sau, thằng con viện cớ đi mua thêm đồ nhậu, để hai bố con ở lại. Trong gian bếp, con dâu mặc bộ đồ mỏng tang, hơi thở thoảng mùi rượu. Nàng cố tình đứng sát bên, tay chạm vào cánh tay ông, giọng ngọt ngào Bố cứ nghỉ ngơi đi, để con lo hết. Đôi mắt long lanh, cử chỉ mềm mại khiến ông thoáng nao lòng, nhưng cũng nhanh chóng nhắc nhở bản thân phải giữ khoảng cách.
Tuy nhiên, sau vài chén, men rượu ngấm dần, ông cảm thấy đầu óc quay cuồng, lý trí lung lay. Nàng tiến lại gần hơn, vòng tay qua cổ, thì thầm lời ngọt ngào đầy cám dỗ. Dù trong lòng vẫn còn chút đắn đo, ông không thể chống lại sự cám dỗ ấy. Trong khoảnh khắc bồng bềnh của cơn say, ông để mặc mọi chuyện xảy ra.
Đến khi tiếng động ngoài ngõ vang lên, thằng con trở về, mở cửa bước vào thì đã muộn. Cảnh tượng trước mắt khiến nó sững sờ, bàng hoàng. Còn ông, lúc ấy đã quá muộn để hối hận, chỉ biết ngồi bất động, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ lẫn men rượu.







