Buổi tối vừa buông xuống, những ánh đèn neon đã bắt đầu sáng rực khắp phố thị. Tôi và cô bạn thân rủ nhau đi dạo phố, tạt vào quán ăn khuya, trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Đường phố về khuya vắng hơn, gió mát rượi thổi qua khiến lòng người bỗng trở nên lâng lâng. Tôi lái xe chầm chậm, vừa ngắm cảnh vừa hát vu vơ vài câu.
Cô bạn ngồi cạnh cũng chẳng vội, thỉnh thoảng lại đưa tay chỉ vào một góc phố nào đó và kể lại kỷ niệm xưa. Tôi nghe mà lòng cũng xốn xang, nhớ lại những lần đi chơi tương tự. Tự dưng, một ý nghĩ lóe lên trong đầu - hay là rủ cô ấy vào khách sạn nghỉ ngơi một chút, vừa để tránh cái se lạnh của đêm khuya, vừa có không gian riêng để tâm sự.
Tôi đắn đo, không biết nên nói thế nào để không khiến cô ấy hiểu lầm. Đợi đến lúc tấp xe vào một góc yên tĩnh, tôi mới cất lời: Này, hay là mình vào khách sạn nào đó nghỉ tí nhé, trời về khuya rồi. Cô bạn nhìn tôi, hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng gật đầu: Cũng được, mình vào đó ngồi chơi chút rồi về cũng chưa muộn.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, tìm một khách sạn gần đó và đưa cô ấy vào. Không khí trong phòng ấm áp, đèn ngủ dịu nhẹ khiến mọi thứ trở nên lãng mạn hơn. Chúng tôi nằm trên giường, vẫn trò chuyện như hai người bạn thân, nhưng có lẽ vì không gian quá riêng tư nên cả hai đều cảm nhận được một chút gì đó khác biệt. Tôi không dám mạo phạm, chỉ lặng lẽ nắm lấy bàn tay cô ấy, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay mềm mại.
Đêm càng về khuya, tiếng cười nói cũng dần lắng lại. Tôi biết, đêm nay sẽ là một kỷ niệm khó quên trong mối quan hệ của chúng tôi.







