Phim Sếp tôi là gái bán dâm Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Sếp tôi là gái bán dâm Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Sếp tôi là gái bán dâm Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Tsubaki Sannomiya

Thể loại: JAV, Phim sex Vietsub, Phim sex vung trom, XNXX, XVIDEOS

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Tôi chán ngấy cái mùi cà phê hòa tan bốc mốc mùi giấy ép trong văn phòng đến ói mệt. Đáng lẽ ra, ở cái tuổi ba mươi mốt này, người ta phải lo cày cuốc, lo xây dựng tổ ấm, chứ tôi thì vẫn là thằng ăn bám. Nhưng giờ thì chấm dứt. Sau đúng tám năm nằm bẹp gối bố, cuối cùng tôi cũng có một gót giày để đạp lên mặt đời mình, dù cái gót giày đó cũng là của ông già tôi cúi đầu xin xỏ, nịnh nọt bằng mấy chục năm ân tình mới mua được.

Một tháng trời nhốt mình giữa bốn bức tường toàn mùi son phấn và nước hoa đắt tiền của mấy con đàn bà chốn công ty, tôi chả quan tâm cái target, cái hợp đồng nó là cái quần què gì. Điều duy nhất khiến tôi lọ mọ đến chỗ này mỗi ngày chỉ để làm sao miễn nhiễm với mấy lời chửi rủa. Còn nhớ hôm qua, lúc tan làm, tôi phải kè kè theo bà đồng nghiệp trẻ con tên Sannomiya-san đi gặp khách. Bà ấy tít chít gọi tôi là đồng nghiệp trẻ, thế quái nào, bả chỉ bé tẹo tẹo hơn tôi có mấy tuổi, mà đã đeo còng vào tay tôi.

Thương mại không thành, bả thất bại thảm hại. Lúc về văn phòng, cái gã khách hàng kia mặt mũi vênh vế đạp thằng bé tít chít ấy một bãi cứt, mà tệ nhất là cái ánh mắt khinh bỉ từ mấy gã đàn ông xung quanh. Tôi đang loay hoay cất laptop thì tự nhiên bị bả túm lấy cổ áo kéo xềnh xệch ra ngoài. Bả ném cho tôi một mớ tiền rồi kéo tôi tít lên một quán bar chui, mùi rượu rẻ tiền xộc thẳng lên não. Lúc đầu thì bả khóc, chửi bả là đồ vô dụng, chửi đời bả cay đắng. Lát sau, nước mắt chưa khô thì bả đã lảo đảo, bả nhìn chằm chằm vào tôi, cười gằn rồi chửi thẳng mặt tôi là đồ vô dụng, nói cái khoản mồm miệng với sự ỳ ra ị ra trong quần tụt của tôi chẳng làm được trò trống mặt nào. Bả tát chát một cái thẳng vào gò má tôi cho bả xả hỏa, rồi bả buông bả rơi rớt lại cho tôi xách đít đi tìm khách sạn ngủ, để lại tôi ngơ ngác một mình ngoài đường với con tàu đêm đã sáp lại cục cằn.

Sáng ra, cái mông tôi ê ẩm vì tấm đệm khách sạn nát bét, nhưng cái đầu óc thì sục sạo, bốc khói tìm chỗ trút giận. Thằng bạn nhậu cũ nhắn tin hỏi tôi đâu, tôi văng vẳng ra rằng gần đây có một hàng chân hoạt động ngoài luồng cực rẻ, chỗ Pinsaro gì đấy, giá mới có 3000 yên cho nửa tiếng đồng hồ chè chén thỏa thuê. Bạn tui cười khẩy, khuyên tôi ra đó mà thử cho biết mặt cái xã hội này nó trụy đến mức nào.

Tôi lạch cạch bước vào căn phòng hôi hám mùi thuốc lá và gel vuốt tóc. Ông chủ già khú mắt híp cứ nhìn ngực rồi nhìn đít tôi chằm chằm. Tôi gãi đầu hất hất: Thằng này yếu sinh lý, bả phải máu nặng một chút, chát cho sướng, nhạt toạch tao chả cho đồng nào đâu. Lão chủ gật gù, bảo để lão lo.

Chưa đầy năm phút sau, một cô ả bước vào. Ả mặc cái váy ngủ mỏng tang, trên mắt dán chặt một miếng băng dính đen ngòm. Tôi ngả lưng ra ghế, cười gượng, nghĩ thằng già này cũng ghê, dán băng bịt mắt vào cho bí ẩn, chắc hàng ngon lắm đây.

Ả trườn cả người lên đùi tôi. Cái bàn tay lạnh ngắt của ảo mò xuống thằng bé của tôi. Không cần tôi bảo, ả cắm đầu xuống ngay lập tức. Trời ơi, kỹ thuật thì chả phải bàn, nhưng cái sự bạo ngược của ả thì kinh khủng thực sự. Ả cắn, ả kéo, ả bẻ ngược thằng bé của tôi theo cái góc mà ở nhà vợ tây hay vợ tôi nào cũng chẳng móc ra được. Cảm giác ấy bốc lên não, máu dồn hết xuống dưới hố bụng, chim tôi cứng ngắt, nỏ hết cõi lòng mà rên rỉ giữa chốn thanh thiên bạch nhật.

Lúc đầu thì phê, phê đến mức tôi quên mất mình đang ngồi ở đâu. Nhưng càng về sau, cái cách ả ngậm lấy thằng bé mà thở hổn hển, cái kiểu ả dùng răng cọ cọ vào thân thằng bé khiến tôi thấy có cái gì đó quen thuộc lắm. Nhận ra điều bất thường, tôi hất hăng, tóm chặt lấy cái cổ áo mỏng manh của ả, bẻ rặc một cái.

Miếng băng bịt mắt rơi lả chả xuống sàn.

Tôi cứng đơ người lại, cái lon ton đang sung sướng trong họng vướng cục nghẹn chết chóc, suýt thì nôn ói ra. Đó không phải cô ta là ai? Cái gã vừa sủa vào mặt tôi, vừa khóc than là đồ vô dụng lúc chiều qua, cái gã trẻ con, ẻo lả tên Sannomiya-san đây sao?!

Ả đang ngồi chồm chồm trên người tôi, mắt ả trừng ngắc ra, đầy nước, môi ả run bần bật. Ả nhận ra tôi, ắp ú ớ rồi vội vã định nhảy xuống. Tôi nhanh như chớp, một cước đá vào ghế, quật ngã ả xuống thảm. Tôi áp chặt cả cơ thể lên người ả, chộp lấy cổ áo bần ủy, vặn xoắn đến khi ả khóc thét lên.

Chào buổi sáng sớm, Sếp của tôi ạ. Nhìn kỹ vào mặt tao đi, nhớ ra tao là thằng nào chưa?

Tôi áp sát mặt vào mặt ả, thỉnh thoảng dùng răng cắn mạnh vào dái tai ả cho đến khi bầm tím. Ả run rẩy, nước mắt chảy ướt cả gối, ả nài xin, ả van xin tôi tha cho ả đi làm, ả kêu tôi đừng nói với phòng nhân sự.

Phòng nhân sự à? Thế quái nào bây giờ thì ra em là hàng của bọn hả? 3000 yên nửa tiếng là đắt quá phải không Sếp? Tôi trả giá 3000 yên, mà bắt cô luyện tập lại thái độ đã nhé!

Tôi buông cổ áo ả ra, nhưng dùng gót giày đạp mạnh xuống mu bàn chân trần của ả. Ả gào lên một tiếng chói tai. Tôi cởi thắt lưng ra, vặn áo sơ mi của ả bung cúc, để lộ tấm lưng trần lấm tướt mồ hôi.

Nghe này, từ giờ phút này, ở chỗ này không có bà quản lý lắm mồm đâu. Ở đây tao là thằng rót bia, tao là thằng chủ tiền. Còn mày là thứ bẩn thỉu dưới chân tao. Đêm qua mày để tao ngủ cô đơn, hôm nay tao để mày biết mùi của cái sự cô đơn nó chảy vào máu thế nào.

Tôi không cần dùng ngôn từ dơ bẩn để hạ nhục bả, tôi dùng chính đôi tay và thân thể bả để dạy dỗ. Tôi kéo bả ngửa ra thảm, không một chút ân hận để con cặc của tôi xé toạc những gì còn nguyên vẹn của Sannomiya-san. Tôi đâm bả thật sâu, thật thô bạo, mỗi cú nhấn hông đều làm thân giường chát chát rung lên. Bả khóc hờn, không dám hét to, chỉ biết ôm lấy gối cắn nát lấy. Tôi ghì chặt hai tay bả xuống sàn, bắt bả phải nhìn thẳng vào mắt tôi, bắt bả phải gật gù theo từng nhịp chà đạp của tôi.

3000 yên mua cả nỗi nhục. Tôi lấy cổ áo của ả bịt ngược miệng ả lại, để ả không thể nói, chỉ có thể nuốt nước mắt và nuốt lấy những tiếng rên rỉ nghẹn trong cổ họng. Tôi cày cuốc, tàn bạo, biến đôi môi mà hôm qua thì thầm chửi bã thành cái cùm để tôi nhả bã vào.

Khi mọi thứ kết thúc, tôi nằm phịch ra ghế, điếu thuốc trên môi cháy nửa điếu. Bả nằm bất động dưới sàn, quần áo xộc xệch, lồn sưng đỏ, người bả bầm tím vì những vết móng tay của tôi. Tôi vắt dép chỏng ỏng, bước ngang qua người ả.

Tôi cúi xuống, vớt miếng băng dính đen ngòm lên, nhét thẳng vào miệng ả.

Lượm đống quần áo đi. Tự về lấy tiền taxi, và sáng mai, khi bước chân vào văn phòng, mày cúi đầu gọi tôi bằng tiếng Cậu chủ. Đừng để tao phải nói lại lần nữa, nếu không tao sẽ mua đứt luôn cái cổ họng 3000 yên của mày.

Tôi bước ra khỏi căn phòng tồi tàn đó, cảm giác mông lung vì hơi men và sự sung sướng tột độ. Hát rả bát lả bước xuống cầu thang, vứt cho lão chủ già một tờ tiền 5000 yên. Bên ngoài, nắng trời chang chang, cái gót giày tôi đạp xuống mặt đất nghe cái keng của sự tự mãn. Bảy năm nay bò dưới chân thằng khác thế quái nào hết, từ hôm nay, thế giới này phải nằm gầm chân tôi.

Thu gọn...