Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bàn trong phòng tư vấn tạo nên không khí tĩnh lặng, gần như ngột ngạt. Sĩ quan Danny, quân trang chỉn chu nhưng mặt mày ngổn ngang, bước vào phòng làm việc của Bác sĩ tâm lý Palmer. Anh ta, một người lính gai góc giữa chiến trường đời thường, giờ đây lại như đứa trẻ lạc lối, tìm đến nơi tưởng chừng là bến đỗ an toàn này.
Chào bác sĩ Palmer, tôi là... Danny, Sĩ quan Danny, số quân..., anh ta giọng run rẩy, hai tay không biết nên đặt đâu, khuôn mặt ửng đỏ vì xấu hổ.
Bác sĩ Palmer – Giselle Palmer – mỉm cười thân thiện, giọng nói ấm áp dịu dàng như thể không có gì tồn tại ngoài lòng trắc ẩn với bệnh nhân. Chào anh Danny, mời anh ngồi nào. Anh có vẻ rất căng thẳng, bắt đầu từ đâu đi, kể cho bác sĩ nghe nhé.
Ngồi xuống chiếc ghế đối diện, Danny cúi đầu, tay đan chặt nhau. Anh ta bắt đầu kể, những câu chuyện thẳng thừng, không che giấu: những cơn khao khát không cưỡng lại nổi, những lướt web đêm khuya đến mù quáng, những lần quan hệ ngẫu nhiên với người lạ, sự phớt lờ công việc và gia đình... Anh ta toát mồ hôi lấm tấm, giọng nghẹn lại khi đối diện với sự hổ thẹn của chính mình. Mỗi một chi tiết tột cùng về ham muốn, về sự mất kiểm soát, về những vi phạm kỷ luật nơi doanh trại vì cơn đói của bản thân... càng được Danny kể ra, đôi mắt nâu sẫm của Giselle Palmer lại dần chuyển hướng. Nụ cười trên môi mỏng manh, vẻ quan tâm nghiêm túc ban đầu lùi dần, nhường chỗ cho một thứ gì đó khác, tối tăm và nung nàn hơn.
Ánh nhìn chăm chú của bà không còn tập trung vào sự đau khổ của bệnh nhân nữa. Thay vào đó, nó dán chặt vào đôi môi gợi cảm của Danny lúc anh ta nuốt nước bọt vì hồi hộp, vào cái cổ gầy nhưng căng của anh ta, vào những giây phút anh ta mím môi nhớ lại những trải nghiệm man mác mà anh ta kể. Hơi thở của Giselle dồn dập hơn một cách không tự giác, hai đùi chùng xuống dưới lớp váy y tế nghiêm túc. Cảm giác thèm tưởng như đã chết trong bao nhiêu năm nay bỗng bùng lên dữ dội, một nhiệt nội tàn nhẫn lan tỏa từ dưới bụng lên. Nứng lồn – một từ thô tục nhưng chính xác đến rợn người – bắt đầu chiếm lấy lý trí của bà. Bàn tay đang cầm lấy bút lông trồi đục, những ngón tay khẽ run lên, không phải vì thương cảm, mà vì sự dồn nén khôn cùng.
Bác sĩ Palmer cố gắng lấy lại bình tĩnh, giả vờ hỏi thêm những câu điều trị. Vậy... anh cảm thấy ra sao sau những hành vi đó, Danny? Có cảm giác tội lỗi không? Nhưng giọng bà đã khàn đi, đè nặng một sắc thái gấp gáp mà chính bà cũng nhận ra.
Danny đang nhìn xuống đùi mình bỗng ngẩng lên, cảm nhận được sự biến hóa trong căn phòng. Anh nhìn đôi mắt đen láy đang quấy đảo của Giselle, nghe giọng nói phi thường khác lạ của bà. Cơn sung huyết trong anh cũng đột nhiên được đánh thức không kém. Thay vì trốn chạy, một ý nghĩ điên rồ, thôi thúc bởi cùng một dục vọng nguyên thủy với bác sĩ, bắt đầu len lỏi trong đầu anh.
Ngay trong lúc Giselle Palmer đang cố gắng mở miệng nói tiếp để che giấu sự hỗn loạn bên trong, Danny bước tới. Một bước nhanh, gác qua khoảng cách – khoảng cách chuyên nghiệp, khoảng cách bệnh nhân – hất nhẹ bàn tay cầm bông lông vũ của bà. Tay anh nắm lấy cổ tay bà, một cái nắm chắc nhưng không quá mạnh, kéo bà vào một cái ôm bất ngờ. Hơi thở bốc lửa của hai người hoà vào nhau.
Bác sĩ Palmer... bác sĩ cũng thấy... đúng không? giọng Danny trầm đặc, đầy sự mời gọi không thể chối từ.
Giselle Palmer không chống cự. Những năm tháng tuân thủ quy tắc, những bài học đạo đức... tất cả tan biến trước ngọn lửa đang thiêu rụi bà từ bên trong. Hai môi họ chạm vào nhau trong một nụ hôn gấp gáp, gớm ghiệc, đầy đam mê bệnh tật. Chiếc áo blouse trắng phẳng úp ngực bà đượcDanny vội vã cởi phăng. Thân hình quyến rũ mà giấu đi trong lớp y khoa từng ngày lộ ra, mềm mại căng tràn nhựa sống. Cái chăn len trên sofa gấp gáp kéo xuống, phủ lên hai thân thể đang quấn lấy nhau, gào thét vì khoái lạc còn hơn cả sự đau đớn.
Phòng tư vấn lý tính, nơi những tâm hồn nên được chữa lành, giờ biến thành sàn diễn cho dục vọng nguyên thủy trỗi dậy. Họng của bác sĩ Palmer rên lên những âm thanh mà bệnh nhân chưa từng tưởng tượng có thể phát ra từ người phụ nữ nghiêm túc này. Chân bà ôm chặt lấy lưng Danny khi anh cắm mặt xuống ngực bà, cắn nhẹ núm vú đang căng cứng. Hai cơ thể rên rỉ, mồ hôi ẩm ướt trộn lẫn, nhịp đập dồn dập như tiếng trống chiến. Không còn bệnh nhân, không còn bác sĩ, chỉ có hai cỗ máy đam đang giải cơn nóng lòng bằng cách tra tấn lẫn nhau, nhấn mạnh vào vấn đề bằng chính cái mà nó mạnh nhất.
Khi hơi thở cuối cùng tắt hẳn, hai người nằm hôn mê dưới lớp chăn móp méo. Ánh đèn vàng vẫn yếu ớt chiếu vào căn phòng lạnh ngắt, hằn vết son môi nhòe nhoẹt lên cổ áo Danny, những vết trầy xước đỏ ửng trên da thịt Giselle. Cái chăn bẩn thỉu, mồ hôi, tinh trùng hòa quyện với mùi nước hoa gắt.
Danny ngồi dậy, chỉnh lại quần áo. Anh nhìn sang Giselle, người đang thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, mặt mày thỏa mãn mệt mỏi. Anh bước tới lấy di động, gọi một xe taxi. Anh đi về doanh trại như thường lệ, đầu óc trống rỗng, nhưng không còn cảm giác tội lỗi gặm nhấm thân thể. Anh chỉ... đói.
Còn Giselle Palmer, sau khi Danny rời đi, nằm im trong tĩnh lặng chói lòa của căn phòng. Bàn tay chậm rãi chạm vào môi, như thể vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của anh ta. Một nụ cười nhỏ, thỏa mãn đến đáng sợ, thoáng qua trên môi. Dù biết rõ điều này sai trái, là sự phản bội nghề nghiệp tột cùng, nhưng... nó giải tỏa được. Nó đã đáp ứng được cơn nứng lồn dai dẳng trong bà. Bệnh vẫn hoàn bệnh – câu nói tự nhủ ấy không mang ý vội vã phủ nhận, mà nghe như một sự chấp nhận đắng chát: vấn đề của anh vẫn còn nguyên, vấn đề của bà cũng chưa dừng lại ở đây, chỉ là找到了 một cách... tạm thời để vừa lòng con thú bên trong thôi.







