Ánh nắng sớm tràn qua ô cửa kính, soi rõ từng đường nét gương mặt anh chàng mới vào công ty. Dáng người cao ráo, mái tóc hơi rối vì vội vàng, cặp mắt sáng long lanh mỗi khi cười. Ngay từ lần đầu gặp ở quầy pha cà phê, tim mình đã lỡ một nhịp.
Mình cố tình chọn bàn gần chỗ anh làm, vô tình hỏi mượn bút, vô tình va nhẹ vào cánh tay khi qua lại. Anh không tỏ ra khó chịu, ngược lại còn mỉm cười dịu dàng, ánh mắt ấm áp khiến mình càng thêm tò mò. Đôi lúc, trong lúc mọi người đang họp, mình bắt gặp anh nhìn lén về phía mình, rồi nhanh chóng cúi đầu, khóe môi hơi nhếch lên.
Những tin nhắn công việc dần chuyển thành lời hỏi thăm, rủ nhau đi ăn trưa, kể chuyện vui sau giờ làm. Mình biết mình đang tán tỉnh chàng nhân viên đẹp trai, nhưng cũng chẳng muốn giấu diếm điều đó. Chỉ là, mỗi lần trái tim đập nhanh, mình lại tự hỏi: liệu anh có cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt mình? Và liệu trái tim anh có đang lắng nghe nhịp đập của mình?







