Tôi, Tatsuya và Momo – ba đứa chúng tôi lớn lên cùng một con phố nhỏ ở thành phố vừa quen thuộc vừa chật chội. Ngày ấy, ai cũng nghĩ ba người sẽ là bạn thân suốt đời. Mỗi buổi chiều tan trường, ba cái bóng đều đặn kéo dài trên vỉa hè, tiếng cười đùa vang từ đầu phố đến cuối ngõ.
Còn nhớ hồi cấp ba, Momo hay ngồi cạnh tôi trong giờ ra chơi. Cô ấy thích cắn đầu bút, mắt lim dim nhìn ra ngoài cửa sổ rồi đột nhiên quay sang hỏi tôi: "Ê, mày nghĩ mai trời có mưa không?" Tôi không biết trời mưa hay nắng, chỉ biết tim mình đập loạn mỗi khi cô ấy quay sang. Yêu Momo từ lúc nào không rõ. Chỉ biết rằng từ năm thứ hai cấp ba, mỗi lần nhìn thấy cô ấy cười, ngực tôi lại nhói lên một nhịp kỳ lạ, kiểu đau nhưng không muốn dứt.
Tôi chưa bao giờ dám nói. Không phải vì sợ mất tình bạn, mà vì Tatsuya – đứa mà Momo hay kể với tôi là "người em trai đáng yêu nhất học đường" – luôn ở bên cô ấy như một cái bóng. Hai đứa nó thân thiết theo kiểu mà tôi lúc nào cũng có linh cảm không đúng, nhưng chẳng bao giờ tôi dám đào sâu suy nghĩ đó.
Rồi ra trường, mỗi đứa một ngả. Tatsuya đi Nhật, Momo ở lại Sài Gòn học tiếp, còn tôi lăn lộn ở Hà Nội với công việc văn phòng bận tối mặt. Năm năm trôi qua như nước cuốn. Tôi không chủ động liên lạc, không phải vì không muốn, mà vì cuộc sống nó đẩy người ta đi, đẩy mãi, đến khi ngoái lại thì đã xa nhau cả ngàn cây số.
Được nghỉ phép mười ngày, tôi quyết định bay xuống Sài Gòn thăm Tatsuya. Thằng này hồi xưa thân với tôi nhất, mà lâu nay chỉ nhắn tin qua loa trên mạng xã hội. Tôi nhớ cái cảnh hai đứa ngồi quán bia vỉa hè, uống tới khi say khướt mới về, rồi cùng nhau đi tè bậy ven đường bị bà chủ quán cầm dép đuổi.
Gọi điện báo trước, Tatsuya mừng lắm. Giọng nó vẫn vậy, ồm ộm, cười khùng khục qua điện thoại: "Mày đến liền nha! Tao nấu cơm đón mày!" Tôi tưởng tượng cảnh nó xắn tay nấu nướng như hồi xưa, cười toe toét.
Đến căn hộ của Tatsuya, tôi hơi bất ngờ. Nó rộng quá. Hai phòng ngủ, phòng khách đủ chỗ cho mấy người, ban công còn có cả chậu hoa nhỏ xinh xắn. Căn hộ kiểu này cho hai người ở còn dư dả, cho một người thì quá rộng. Tôi tự cười thầm – chắc thằng này tính trước, để dành phòng cho ai đó.
Tatsuya ra đón ở cổng chung cư, ốm đi trông thấy so với hồi xưa. Vai nó hốc hác, mắt có quầng thâm. Tôi vỗ vào vai nó: "Mày bị gì vậy? Nhìn tàn tạ quá." Nó cười gượng: "Dạo này công việc stress quá, uống nhiều nên mệt thôi." Nói vậy thôi chứ ai cũng biết Tatsuya không phải kiểu người biết giữ gìn bản thân.
Vào nhà, tôi cởi dép thì thấy một đôi giày nữ nhỏ nhắn đặt ngay ngắn cạnh đôi giày thể thao quen thuộc của Tatsuya. Tim tôi đột nhiên đập mạnh, nhưng lí trí nhắc nhở: nhà thằng bạn thân mà, có bạn gái là chuyện bình thường.
Và rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân từ trong bếp, kèm theo câu hỏi nhẹ nhàng quen thuộc mà dù xa cách bao năm, tôi vẫn nhận ra không cần suy nghĩ:
"Tatsuya, ai đến vậy?"
Momo bước ra.
Cô ấy thay đổi nhiều lắm. Không còn cái mái tóc dài ngang vai hồi cấp ba, mà để ngang vai, uốn nhẹ phần đuôi. Đôi mắt vẫn vậy, tròn và trong veo như ngày nào. Cô ấy mặc chiếc váy dài giản dị, tay cầm ly nước, nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên rồi từ từ nở nụ cười.
"Cậu là...?" Momo hơi ngập ngừng.
"Cậu không nhớ à?" Tôi cố gắng nở nụ cười bình thản nhất có thể. "Tôi với Tatsuya cùng lớp, hồi nhỏ hay chơi với nhau lắm."
Momo mắt sáng lên: "Ồ! Lớp cậu hả? Đợi đã... cậu là người hay viết thư tay cho Tatsuya nhỉ?"
Tôi cười gượng ghẻ. Chưa kể gì thì Momo đã cho tôi vào nhóm bạn thân của cô ấy rồi. Buổi tối ba người ngồi ăn cơm cùng nhau, tôi ngồi đối diện Momo, còn Tatsuya thì ngồi cạnh cô ấy, tự nhiên nắm tay. Tim tôi nhói lên, nhưng tôi cưỡng lại được. Mình là người lớn rồi, phải biết chấp nhận.
Ăn uống trò chuyện, tôi mới hiểu thêm. Hai đứa quen nhau từ một buổi triển lãm ảnh, yêu nhau cũng nhanh chóng. Momo kể Tatsuya hay ho thế nọ, tốt thế kia. Còn Tatsuya thì nhìn Momo bằng ánh mắt mà hồi xưa nó dành cho tôi – kiểu nhìn mà tôi tưởng chỉ dành cho đứa mình thích. Hóa ra tình bạn thân bao năm giữa tôi và Tatsuya, nó chưa bao giờ sâu đậm bằng cái cách nó nhìn Momo. Tôi tự nhủ, thôi thì thế cũng được, miễn hai đứa nó hạnh phúc.
Nhưng rồi vấn đề bắt đầu phát sinh ngay từ đêm đầu tiên.
Tatsuya rót rượu sake, mời tôi một ly. Tôi từ chối lịch sự, nói mình không uống. Tatsuya không ép, nhưng anh ta tự rót cho mình rồi uống một hơi cạn. Momo ngồi cạnh cau mày: "Anh lại uống nữa hả? Em nói rồi, mùi rượu trên người anh rất khó chịu, em không thích hôn một người có mùi rượu."
Tatsuya cười hề hề, xoa đầu cô nàng: "Biết rồi mà, tại công việc căng quá, uống chút cho thoải mái."
Tôi ngồi im, nhưng trong đầu bắt đầu hiểu ra. Momo ghét mùi rượu – ghét đến mức từ chối hôn người mình yêu vì lý do đó. Còn Tatsuya lại uống rượu như uống nước vì áp lực. Hai người yêu nhau, nhưng lại mâu thuẫn ở chỗ nhỏ nhất mà lại lớn nhất.
Đêm đó, tôi nằm trên chiếc sofa ở phòng khách, nghe tiếng bước chân Tatsuya đi vào nhà vệ sinh – tiếng mở vòi nước, tiếng súc miệng, rồi tiếng xả nước. Căn phòng yên lặng chỉ còn tiếng điều hòa rì rì.
Rồi tôi cảm nhận sự có mặt của ai đó. Mùi hương quen thuộc, nhẹ nhàng như hồi cấp ba, phảng phất trong không khí. Momo ngồi xuống cạnh tôi.
"Cậu không uống rượu à?" Cô ấy thì thầm.
"Không. Tôi chưa bao giờ uống."
Cô ấy im lặng một lúc, rồi tay cô ấy với lên, nhẹ nhàng đặt lên má tôi. Đốt tay ấm áp, mềm mại, run run.
"Tớ ghét mùi rượu lắm," cô ấy nói, giọng nhỏ xíu, gần như là thở. "Mỗi lần Tatsuya hôn tớ sau khi uống bia, tớ phải nhịn cả đêm. Mùi đắng lắm, kinh tởm."
Tôi cứng người. Não bộ xử lý chậm chạp, hiểu được ý cô ấy nhưng không tin tai mình.
Momo ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt cô ấy trong veo mà đầy khao khát. Đôi môi cô hé mở, hơi thở ấm áp phả vào mặt tôi. "Môi cậu trông mềm mại thật. Tớ tự hỏi... hôn cậu thì sẽ cảm thấy như thế nào..."
Tôi chưa kịp phản ứng, cô ấy đã tự tiến lại. Đôi môi mềm mại chạm vào môi tôi, nhẹ nhàng, dè dặt, như sợ tôi đẩy ra. Nhưng rồi cái hôn kéo dài, sâu hơn, cuồng nhiệt hơn. Nước bọt của chúng tôi hòa quyện, hai đôi môi gần như dính chặt vào nhau, không muốn tách rời.
Tôi muốn dừng lại. Tim tôi gào thét rằng mình đang phản bội thằng bạn thân. Nhưng cơ thể thì không nghe lý trí – nó đáp lại cô ấy, tay ôm lấy eo cô, kéo cô ấy lại gần hơn.
Chúng tôi hôn nhau say đắm cho đến khi Tatsuya bước ra từ nhà vệ sinh, tay lau mặt bằng khăn. Momo giật mình đẩy tôi ra, mắt tròn nhìn đồng hồ, rồi giả vờ ngáp:
"Muộn rồi, tớ đi ngủ đây. Cậu với Tatsuya ngủ sớm nhé."
Cô ấy bước đi, bước chân nhẹ nhàng, nhưng tôi thấy đôi tai cô ấy đỏ ửng. Còn tôi thì đứng đó, người run rẩy, tim đập thình thịch, đầu óc quay cuồng.
Ngày thứ hai, tôi thức dậy với cảm giác tội lỗi nặng trĩu. Tôi tự nhủ: không được lần nữa. Nhưng chuyện đời, biết đâu mà rủ.
Buổi trưa, Tatsuya nhận điện thoại công việc, phải ra ngoài họp gấp. Momo đang nấu canh trong bếp, mùi thơm lan tỏa khắp căn hộ. Tôi ngồi ở bàn ăn, giả vờ đọc báo, nhưng mắt liên dõi về phía cô ấy.
Bất ngờ, Momo tắt bếp, bước thẳng vào phòng khách, ngồi sát bên tôi. Không nói gì, cô ấy chỉ nhìn tôi, đôi mắt long lanh.
"Lại một lần nữa," cô ấy nói, giọng thì thào. "Chỉ một lần nữa thôi."
Tôi cưỡng lại được sao? Cô ấy hôn tôi, lần này mạnh dạn hơn, quyết liệt hơn. Hai tay cô ôm lấy mặt tôi, môi cô ép chặt vào môi tôi, lưỡi lướt qua môi dưới của tôi. Tôi phản ứng bản năng, tay kéo cô vào lòng, hôn trả lại cô ấy. Nước bọt hòa quyện, hai cơ thể dính bết vào nhau. Cảm giác mềm mại, ấm áp, thân mật đến mức tôi quên mất tất cả – quên mất mình đang phản bội thằng bạn thân, quên mất mình là người có lý trí.
Mỗi lần Tatsuya vắng mặt là mỗi lần hai đứa lại lao vào nhau như thiếu oxy. Ba ngày ngắn ngủi trôi qua trong một vòng xoáy của những nụ hôn, nước bọt, và cả sự hưng phấn mà tôi không thể kiểm soát. Tôi biết mình sai. Tim tôi nhói lên mỗi khi nghĩ đến Tatsuya – thằng bạn mà tôi từng bảo vệ, từng ngồi canh bên giường bệnh khi nó sốt, từng chia sẻ bí mật thân mật nhất.
Nhưng Momo... Momo là người tôi yêu từ khi mười bảy tuổi. Cô ấy là giấc mơ tôi mang theo suốt năm năm qua, là lý do tôi chưa bao giờ yêu ai khác.
Và cô ấy cũng yêu tôi. Ít nhất thì cô ấy cũng hôn tôi đắm đuối, cũng ôm tôi chặt đến nghẹt thở, cũng thì thầm vào tai tôi: "Tớ thích cậu từ lúc nào cậu cũng biết mà..."
Nghe vậy, mọi lý trí trong tôi tan vỡ.
Ngày thứ ba cũng là ngày cuối cùng trước khi tôi phải quay lại Hà Nội. Buổi tối, Tatsuya lại uống rượu – uống nhiều hơn mọi khi vì ngày mai nộp báo cáo quan trọng. Momo cau mày, nhưng lần này không nói gì, chỉ lặng lẽ thu dọn ly cốc.
Khi Tatsuya say khướt đi vào phòng ngủ, Momo lại đến bên tôi. Lần này cô ấy không hôn, chỉ đặt đầu lên vai tôi, tóc cô ấy thơm mùi hoa nhài.
"Sau này thì sao?" cô ấy hỏi.
Tôi không trả lời được. Tôi chỉ biết ôm cô ấy, hít thở mùi hương quen thuộc ấy, và cảm nhận trái tim mình đang tan chảy trong ngực.
Ba ngày, tôi đã sống như trong mơ. Nhưng giấc mơ ấy lại là cơn ác mộng của Tatsuya – thằng bạn thân mà tôi sẽ phải đối mặt mỗi khi nhớ về những gì mình đã làm.
Đó là câu chuyện thầm yêu bồ của bạn thân – một câu chuyện không có người thắng, chỉ có những trái tim rạn nứt.







