Nó đứng bên ngoài cánh cửa gỗ, tim đập dồn, tai dỏng lên nghe. Trong phòng, tiếng nệm kêu cọt kẹt đều đều, xen lẫn tiếng thở nặng nhọc. Đứa em gái đã từng hay cười khúc khích khi hắn đùa giỡn giờ nằm bất động, mắt nhắm nghiền, môi mím lại, tay siết chặt thành giường. Không gian ngột ngạt, mùi mồ hôi, mùi nước hoa rẻ tiền, mùi dục vọng vương lại.
Hắn đẩy mạnh cửa, thân hình trần trụi lù lù tiến vào. Đứa em gái mở mắt, thảng thốt kêu lên, cố lấy tay che ngực. Gã cười khẩy, thản nhiên ngồi xuống mép giường, mắt láo liên nhìn khắp cơ thể run rẩy của nó. Có gì mà xấu hổ, em bé. Anh là anh hai của em mà. Giọng hắn nhừa nhựa, hơi men vẫn còn nồng nặc trên môi.
Nó run lẩy bẩy, tay vẫn che chỗ kín, chân quắp vào nhau, mặt tái mét. Gã vẫn ngồi đó, ung dung cởi bỏ chiếc áo thun bẩn thỉu, để lộ tấm lưng nổi gân guốc. Hắn vỗ đùi, ra hiệu cho nó lại gần. Lại đây, cho anh xem nào. Lâu lắm rồi không gần con gái. Câu nói cợt nhả, nhấn mạnh vào chữ con gái khiến nó ớn lạnh sống lưng.
Ngoài kia, trời đã về khuya, gió thốc qua khe cửa, mang theo hơi lạnh. Trong căn phòng nhỏ, mọi thứ như ngưng đọng. Hắn cười hềnh hệch, kéo nó lại, ép sát vào lòng. Nó cố giãy giụa, nước mắt ứa ra, nhưng sức đâu mà chống lại gã đàn ông to lớn kia. Tay hắn mò mẫm khắp nơi, nơi nào cũng bị sờ soạng, nơi nào cũng bị bóp nắn.
Tiếng thở gấp gáp, tiếng rên nho nhỏ, tiếng nệm rên rỉ, tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản nhạc quái đản. Gã không nhanh, không vội, cứ từ tốn, thong thả, như đang thưởng thức một món ngon. Nó thì ngược lại, đau đớn, sợ hãi, khóc thầm trong lòng. Cái cảm giác bị xâm phạm, bị lợi dụng, bị coi thường khiến nó muốn chết đi.
Khi mọi chuyện kết thúc, gã thỏa mãn nằm vật ra giường, ngáy khò khò. Nó co ro trong góc, run rẩy lau nước mắt. Căn phòng vẫn im lặng, chỉ còn tiếng gió rít ngoài cửa sổ, như đang chế giễu, như đang khinh bỉ. Nó biết, cuộc đời mình từ nay đã khác, đã bị hủy hoại bởi chính người anh trai vốn được cho là chỗ dựa.







