Lễ cưới của tôi và Kurumi chỉ còn cách 2 tuần. Hôm nay là ngày lễ gia tiên tại nhà Kurumi. Tôi vô cùng hồi hộp, vừa hạnh phúc vì sắp được cưới người mình thương, vừa thấy áp lực vì Kurumi quá nghiêm túc.
Kurumi – cô gái đáng yêu của tôi – luôn quy định mọi chuyện. Cô ấy dị ứng với những thứ mạo hiểm và luôn nhắc nhở tôi: "Chúng ta chưa cưới, anh phải dùng bao. Đó là trách nhiệm với tương lai của chúng ta." Những lời nói ấy khiến tôi ngột ngạt. Nhưng tôi vẫn gật đầu vì muốn làm một người đàn ông tốt.
Khi bước vào nhà Kurumi, mùi hương hoa cúc trà thoang thoảng. Kurumi vào bếp chuẩn bị trà, để lại tôi một mình trong phòng khách. Rồi cánh cửa phòng riêng từ từ hé lộ một bóng người.
Đó là Riho-san – chị gái của Kurumi.
Lần trước, Kurumi từng khoe ảnh chị gái đi biểu diễn. Tôi nhận ra ngay: Cô ấy chính là thần tượng "Riho" của giới underground – nữ diễn viên hàng đầu, người phụ nữ quyến rũ nhất mà đàn ông đều thèm khát. Nhưng ảnh không bao giờ lột tả hết được vẻ đẹp sống động của cô. Trong đời thực, Riho-san mang một khí chất trưởng thành, gợi cảm và đầy quyền lực. Mùi nước hoa của người trưởng thành, làn da trắng ngần và chiếc váy voan mỏng tang ôm sát cơ thể khiến tôi không thể thở nổi.
Riho-san không gọi tôi bằng tên lễ phép. Cô ấy bước lại gần, khẽ khạc nhẹ, lấy ly trà Kurumi vừa pha đặt vào tay tôi, và cất tiếng nói trầm ấm, dính dấp: "Cậu trông căng đầy sức sống quá. Nhưng Kurumi thật sự quá cứng nhắc nhỉ? Nó chỉ mới là ngày lễ gia tiên mà đã bắt cậu phải làm cái gì đó khô khan như thế à..."
Tôi lắp bắp. Đôi mắt sắc như lê của Riho-san dán chặt vào mặt tôi, khóe môi cô ấy nhếch lên một nụ cười mỉm mỉu mời gọi. Bỗng nhiên, không một lời giải thích, cô ấy đưa tay kéo vạt váy lên trên chút đỗi.
Dưới lớp vải mỏng tang là một chiếc quần chip ren đen. Riho-san không mặc áo lót. Cặp nhũ đôi gò bồng đảo to tròn, căng mọng, trắng ngần nhuận hồng hiện lên rõ nét trước mắt tôi. Lòng tôi như muốn vỡ tung. Cô ấy xoay người lại, cúi người về phía trước, ép cho bầu vú đồ sộ ấy chạm nhẹ vào cánh tay tôi, rồi thì thào: "Thích nhìn phải không? Đã thích thì cứ nhìn cho đã mắt... Nhưng đừng có mà nói với Kurumi đấy."
Sự táo bạo của Riho-san đã đốt cháy sự lý trí cuối cùng trong tôi. Cô ấy đưa tôi vào phòng riêng, khóa cửa lại. Bỏ lại sự ngần ngại, tôi như con thú đói khát.
Riho-san cởi phăng váy. Bộ ngực khổng lồ của cô ấy rung lên nhịp nhàng theo hơi thở gấp gáp. Cô ấy quỳ xuống trước mặt tôi, cởi quần lót và cởi quần của tôi. Cảm giác ấm áp, mềm mại bao lấy "cậu bé" của tôi khiến tôi thở hổn hển.
Không có bao cao su. Không có bất cứ rào cản nào. Cảm giác ma sát da thịt thật – điều mà Kurumi chưa bao giờ cho phép – khiến máu dồn thẳng lên đầu. Cảm giác ấm nóng, trơn ướt và siết chặt tuyệt đối của Riho-san làm tôi điên đảo. Tôi nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh Kurumi nói về "trách nhiệm" lại khiến tôi càng muốn xé nát quy tắc ấy. Tôi bú lấy bú để vào đôi gò bồng đảo khổng lồ của chị, trong khi hông mình điên cuồng dập mạnh, liên tục bắn từng dòng tinh dịch nóng bỏng vào sâu bên trong cơ thể cô.
Từ hôm đó, mối quan hệ ngầm giữa tôi và Riho-san bắt đầu. Sự thật là, tôi đã say nghiệm ngập trong cơ thể tuyệt mỹ ấy. Mỗi lần nhắm mắt, tôi chỉ thấy Riho-san chứ không còn là Kurumi nữa.
Dù vậy, ngày cưới đang đến rất gần. Lương tâm thức tỉnh. Tôi và Riho-san thống nhất: hôm nay sẽ là lần cuối. Sau hôm nay, tôi sẽ cắt đứt, làm một người chồng ngoan ngoãn của Kurumi.
Trên giường, hai cơ thể đang đan xen. Chúng tôi dồn dập, say đắm. Lần này, tôi lại không đeo bao. Cảm giác chặt khít của Riho-san đang dần đưa tôi lên đỉnh. Tôi ôm chặt eo cô, rên rỉ và phóng một dòng tinh trùng đặc quánh, ứ đọng bấy lâu vào sâu bên trong tử cung cô ấy. Đó sẽ là lần cuối cùng.
Vừa rời khỏi cơ thể Riho-san, tôi cúi xuống hôn lên trán cô, thở dốc xin lỗi. Nhưng cánh cửa phòng bỗng "rầm" một cái mở ra.
Kurumi đứng đó. Trên tay cô ấy là chiếc hộp nhẫn đính hôn và bộ váy cưới. Mọi thứ sụp đổ.
Tôi vội vàng ôm chặt Riho-san lại, cố che đi thân thể trần trụi và sự lộn xộn trên giường. Tôi lắp bắp xin lỗi: "Kurumi, không phải như anh nghĩ đâu, là chị ấy ép..."
Nhưng Kurumi không hét lên, không khóc lóc như tôi tưởng. Cô ấy chỉ đứng đó, đôi mắt long lanh, nhìn từ gò bồng đảo đầy sữa của chị gái, xuống rồi nhìn xuống giữa hông tôi nơi trần trụi. Rồi ánh mắt ấy rơi xuống giữa hai chân Riho-san – nơi dòng tinh dịch của tôi đang từ từ rỉ ra.
Thời gian như ngừng lại.
Tôi chờ một tát, chờ một lời mắng mỏ. Nhưng Riho-san lại là người cười khẩy trước, cô ấy kéo chăn lên che thân, nhếch mép nhìn Kurumi: "Thấy chưa hả con gái? Cậu ấy của tớ to và ngon hơn hẳn cậu chứ hả? Cậu làm cậu ấy khổ quá rồi."
Đó là giọt nước tràn ly.
Thay vì nổi giận, Kurumi buông rớt chiếc hộp nhẫn. Đôi mắt cô ấy lóe lên một sự khao khát mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Không phải sự ghen tuông hủy diệt, mà là sự nhận ra sự thật đau lòng: Cô ấy biết mình đã thua. Thua về sự mềm mỏng, thua về sự táo bạo và thua về bản năng đàn ông của tôi.
Tôi nhìn Kurumi, rồi nhìn Riho-san đang ngồi trên người tôi. Sự kiêu hãnh trong tôi biến mất, nhường chỗ cho sự thú nhận: "Kurumi... tôi xin lỗi. Nhưng tôi không thể sống cuộc đời khô khan như cách em bắt buộc tôi được nữa. Tôi muốn cảm nhận sự thật 100%."
Riho-san cười tươi, đưa tay kéo tôi lại gần hôn sâu. Còn Kurumi, cô ấy từ từ cởi bỏ lớp áo ngoài, cởi đôi bông tai, rồi cởi luôn chiếc váy dự bị. Dưới lớp vải là một cơ thể gầy gò, non nớt hơn chị gái, nhưng giờ đây, trong tâm trí tôi, người phụ nữ tuyệt đẹp nhất trong căn phòng lại là Riho-san.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Kurumi, giọng nói trầm lại: "Đám cưới ngày mai... chắc không còn cần thiết nữa. Cô dâu của tôi từ hôm nay sẽ là chị gái của cô."
Tôi ấn mạnh cơ thể xuống Riho-san một lần nữa, ngay trước mặt Kurumi. Cảm giác chật chội, nóng bỏng của chị gái vẫn thế. Dù có làm tổn thương Kurumi đến đâu, tôi cũng không thể rời xa cơ thể đầy ma thuật của Riho-san. Dòng tinh trùng nóng rực lại chuẩn bị được bơm liên tục vào sâu bên trong chị gái cô dâu tương lai của tôi.







