Mùa thu năm ngoài, lương của anh trai giảm đột ngột, buộc chúng tôi phải dời về sống trong ngôi nhà cũ của anh ấy. Ngôi nhà rộng rồng vắng bóng mẹ con, chỉ còn lại người cha gã chồng một mình. Tuy nhiên, ông ấy mặt mày堆满皱纹 (chằm đầy nếp nhăn) nhưng mắt lại rất cười, dặn dò mọi thứ để chúng tôi ở lại.
Ban đầu, tôi tự động viên bản thân rằng đây là một khởi đầu mới. Chúng tôi chăm chỉ làm việc, hy sinh mỗi ngày để đón nhận một tin vui – một đứa con. Nhưng rồi, tháng ngày trôi qua trong im lặng. Hành động của anh trai tôi dần trở nên vô hồn, đôi khi còn né tránh mọi sự siết chặt. Cuộc chăn gối vốn là niềm vui, niềm ràng buộc tình cảm giữa hai vợ chồng nay trở thành một gánh nặng nặng nề.
Đáng buồn hơn, sự im lặng của vợ lại kích thích sự tò mò ghê rợn của cha chồng. Ông ấy bắt đầu dòm ngó, canh gác mọi chuyển động của chúng tôi. Ánh mắt ông ấy dường như muốn xuyên thấu bức tường, muốn biết mọi bí mật của cuộc đời vợ son đang bị đóng băng.
Rồi một tối, khi anh trai đang đi công tác, sự im lặng bùng nổ. Ông ấy bước ra với sự tột độ bình tĩnh, nắm cổ áo tôi và nói những lời lẽ đầy đe dọa. Từ đêm đó, cuộc sống của tôi biến thành một chuỗi ngày đen tối.
Mỗi sáng khi tỉnh dậy, tôi cảm nhận sự nặng nề của cơ thể. Mỗi tối, khi chìm vào giấc ngủ, tôi lại bị luồn cuốn bởi cơn khát khao tột độ của ông. Thấy người tình của con trai mãi không có bầu, bố chồng yêu quá nôn nóng nên đã… Phía sau sự nóng bỏng vũ lợi đó là nụ cười đe dọa, là sự tàn nhẫn bóp nát mọi ranh giới.
Ông ấy dùng sức mạnh của một người đàn ông đã sang giữa tuổi, ép tôi phải gật đầu. Mỗi lần va đập, ông lại lên tiếng rên rỉ, mãn nguyện khi cuối cùng ra đi trong người tôi. Cơn đau không chỉ là cơn đau vật lý, mà còn là sự xâm lược thân tâm.
Vài năm trôi qua, tôi đếm không rõ có bao nhiêu đêm dài vật lộn với bóng dáng khổng lồ của ông. Thân thể tôi trở nên nặng nề, mệt mỏi. Nhưng điều kinh hoàng hơn là tâm hồn. Mối quan hèm ấy kéo dài suốt 4 năm, và rồi, tôi nhận ra trái tim lẫn cơ thể mình đã thay đổi lớn lao…
Tôi thấy mình không còn là cô gái ngoan lành, e lệ xưa kia. Trong gương, tôi nhìn thấy một người phụ nữ khác – sắc sảo, mệt mỏi, mang trong mình nỗi sợ hãi hòa quyện với sự tuyệt vọng. Tôi bắt đầu nghi ngờ, liệu trong bóng đêm tăm tối này, tôi có đang dần dần yêu ông ta không? Câu trả lời không phải lúc nào cũng rõ ràng, nhưng sự thật là tôi đã sống trong im lặng và chấp nhận cái giá mà số phận đặt lên mình.







