Sáng thứ Bảy, tôi vừa mở mắt đã cảm thấy đầu đau như búa bổ, ánh sáng chói qua khung cửa khiến mọi thứ nhòe đi. Giật mình khi nhận ra bên cạnh không phải là khoảng trống quen thuộc, mà là một cơ thể mềm mại, hơi ấm tỏa ra nhẹ nhàng. Tôi ngoái đầu sang - là Saika, cô bạn thân gắn bó bao năm qua, vẫn thường xuyên trêu đùa và chia sẻ mọi điều. Chỉ khác là lúc này, cô ấy hoàn toàn trần truồng, làn da trắng ngần hiện rõ dưới ánh sáng buổi sớm. Tôi cúi nhìn bản thân, cũng không còn mảnh vải che thân.
Cố gắng xâu chuỗi lại ký ức, nhưng đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại những mảng hình ảnh vụn vỡ của đêm qua: tiếng nhạc ầm ĩ, ly rượu liên tục được rót đầy, tiếng cười nói hòa vào không khí say mềm. Tôi nhớ mang máng mình đã khuyên Saika ở lại vì trời khuya, nhưng mọi thứ sau đó hoàn toàn mất dấu. Nhìn cô ấy lúc này, gương mặt thanh tú vẫn đẹp đến nao lòng, đôi môi khẽ mím, lồng ngực phập phồng đều đặn theo nhịp thở, tôi cảm nhận một thứ gì đó rạo rực đang trỗi dậy trong lòng.
Từ lâu, tôi đã thầm ngưỡng mộ nhan sắc của Saika - không chỉ ở vẻ ngoài, mà cả sự duyên dáng, thông minh và cách cô ấy khiến mọi người xung quanh cảm thấy thoải mái. Tôi biết cô ấy đang hạnh phúc bên người yêu, và tôi cũng chưa từng dám nghĩ đến chuyện vượt qua ranh giới tình bạn. Nhưng tình huống hiện tại khiến mọi thứ trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Ham muốn bắt đầu chiếm lĩnh lý trí, khiến tôi bối rối không biết phải làm gì.
Cố gắng kìm nén, tôi lặng lẽ ngồi dậy, kéo chăn đắp lên người cô ấy, rồi lặng lẽ rời khỏi giường. Nhưng khi vừa đứng lên, Saika cựa mình, mở mắt nhìn tôi, vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ nhưng lộ rõ sự hoang mang. Cô ấy nhìn xuống cơ thể trần truồng của mình, rồi lại nhìn tôi, đôi mắt mở to vì bất ngờ. Tôi không biết phải nói gì, chỉ biết đứng đó, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Saika ngồi dậy, kéo chăn quấn quanh người, giọng run run: Đã xảy ra chuyện gì vậy? Tôi lắc đầu, cố gắng giữ bình tĩnh: Anh cũng không nhớ. Có lẽ do rượu... Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, vẻ mặt pha trộn giữa xấu hổ, hoang mang và một chút gì đó khó đoán. Tôi cảm nhận được sự căng thẳng giữa hai đứa, nhưng cũng cảm nhận được một sợi dây vô hình đang kéo chúng tôi lại gần nhau.
Trong khoảnh khắc đó, tôi biết rằng mọi thứ đã thay đổi, dù muốn hay không. Ranh giới giữa tình bạn và tình yêu giờ đây đã trở nên mờ nhạt, và tôi không biết liệu chúng tôi có thể trở lại như trước hay không. Nhưng có một điều chắc chắn: sáng nay, mọi thứ đã khác đi rất nhiều.







