Má tái hôn, Karen có thêm một người bố dượng. Cô cũng muốn chúc phúc cho má, mong má được hạnh phúc. Nhưng cô lại ghét cay ghét đắng người bố dượng này. Ở trước mặt má của Karen, ông ta luôn tỏ ra là một người bố dượng biết quan tâm đến con riêng của cô vợ. Nhưng Karen biết, ông ta luôn dùng ánh mắt dâm đãng để nhìn cô. Và điều Karen lo sợ đã đến. Một ngày nọ, ông ngoại bị ngã nên má của Karen phải về quê gấp, để lại cô cùng bố dượng ở nhà. Nhân cơ hội trời cho này, tên bố dượng khốn nạn kia liền lộ bộ mặt thật, hắn ta hiếp dâm Karen, biến cô thành món đồ chơi tình dục của hắn! Tuy rất ghét ông ta, nhưng cơ thể của Karen lại thèm muốn con cu khổng lồ này. Không được ông ta đục làm bướm của cô ngứa ngáy. Đến cuối cùng, Karen đã chủ động sang phòng của người bố dượng mà mình ghét để cầu xin ông ta đục mình.
Tôi là lý do cha dượng lấy má tôi. Karen luôn tự nhủ với lòng rằng đó chỉ là sự trùng hợp. Nhưng khi nhìn cách ánh mắt của ông ta dán chặt vào cơ thể cô mỗi khi má không để ý, cô biết không phải vậy. Ban đầu, cô cố gắng phớt lờ, nghĩ rằng mình đang suy nghĩ quá nhiều. Nhưng mỗi lần ông ta cố tình chạm vào eo, hay nhìn chằm chằm vào ngực cô khi cô cúi xuống, cô lại thấy rùng mình.
Lần đầu tiên chuyện tồi tệ xảy ra là vào một buổi tối má phải đi công tác đột xuất. Karen vẫn còn nhớ cái cảm giác bất an khi má vừa rời khỏi nhà. Cô không nói ra, nhưng cô biết rằng khi chỉ còn cô và hắn, mọi chuyện có thể trở nên tồi tệ hơn. Và đúng như cô lo sợ, hắn đã không kiềm chế được.
Hắn lợi dụng lúc cô đang ngủ say, kéo cô ra khỏi giường. Karen tỉnh dậy trong hoảng loạn, cố gắng chống cự nhưng sức cô không thể địch lại hắn. Cô van xin, cô khóc, nhưng hắn không dừng lại. Cảm giác đau đớn và nhục nhã khiến cô chỉ muốn chết đi. Nhưng điều tồi tệ hơn là khi cơ thể cô bắt đầu phản ứng lại, thèm muốn cái cảm giác đó mặc dù tâm trí cô căm ghét hắn.
Karen biết rằng mình đã bị ám ảnh bởi thứ vũ khí to lớn của hắn. Cô cố gắng đè nén cảm giác đó, nhưng mỗi đêm trôi qua, sự thôi thúc trong người cô lại lớn dần. Cô không thể tập trung vào việc học, không thể ăn uống bình thường. Cô biết rằng nếu không được thỏa mãn, cô sẽ phát điên.
Và rồi một đêm, cô không thể chịu đựng được nữa. Cô lặng lẽ bước sang phòng của hắn, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô biết rằng mình đang làm điều sai trái, nhưng cô không thể kiểm soát được bản thân. Khi cô gõ cửa, hắn mở ra với vẻ mặt ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra điều gì đang xảy ra.
Karen không nói gì, chỉ lặng lẽ bước vào phòng. Cô biết rằng từ giây phút này, cô đã đánh mất chính mình. Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cơ thể cô cần hắn, cần thứ vũ khí to lớn đó. Và hắn, với ánh mắt dâm đãng, đã sẵn sàng đáp ứng.
Tôi là lý do cha dượng lấy má tôi. Và giờ đây, tôi cũng là lý do tôi đánh mất chính mình.







