Ngày mới chuyển đến khu phố này, mọi thứ trông thật yên bình - những căn nhà san sát, tiếng trẻ con nô đùa, hương vị bánh mì mới nướng thoảng từ tiệm góc phố. Chỉ có điều, từ lần đầu gặp cô hàng xóm kế bên, anh đã thoáng thấy một nét khác lạ trong ánh mắt cô - vừa cô đơn, vừa mệt mỏi. Ban đầu, anh chỉ tò mò, thỉnh thoảng để ý lúc cô ra vào, nhưng dần dà, sự tò mò chuyển thành sự theo dõi kín đáo. Anh nhận ra cô thường xuyên vắng nhà vào buổi trưa, có hôm còn đi sớm về khuya, còn chồng cô thì hình như làm công việc văn phòng, ít khi xuất hiện.
Một chiều mưa phùn, anh vô tình bắt gặp cô bước ra từ một khách sạn nhỏ ven đường, tay nắm tay một người đàn ông lạ mặt. Khoảnh khắc ấy như một mảnh ghép vừa khớp vào bức tranh anh vẫn đang mò mẫm. Anh lẳng lặng chụp lại vài tấm ảnh từ xa, không để lộ dấu vết. Càng về sau, anh càng phát hiện ra nhiều cuộc hẹn kín đáo của cô, và anh nhận ra, đây không chỉ là một câu chuyện ngoại tình đơn thuần - nó còn là một điểm yếu hoàn hảo cho ý đồ đen tối đang nhen nhóm trong đầu anh.
Anh là một kẻ nghiện tình dục, luôn thèm khát cảm giác chinh phục, kiểm soát. Việc nắm giữ bí mật của cô khiến anh cảm thấy mình nắm quyền sinh sát trong tay. Một buổi tối, anh gõ cửa nhà cô, mặt lạnh tanh đưa ra mấy tấm ảnh. Cô run rẩy, sắc mặt tái mét, biết rằng nếu chuyện này vỡ lở, không chỉ hôn nhân tan vỡ mà cả tương lai đứa con trong bụng cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nhỏ nhưng rành rọt: Chỉ cần một đêm, mọi chuyện sẽ biến mất.
Cô cắn chặt môi, nước mắt lăn dài, nhưng rồi cũng gật đầu. Không phải vì cô cam tâm, mà vì cô không còn lựa chọn nào khác. Anh biết rõ điều đó, nên anh càng hưng phấn - cô đành phải nghe theo, phải phục tùng, còn anh thì được thỏa mãn cả về thể xác lẫn quyền lực. Kế hoạch tống tình cô hàng xóm đã thành công một cách trọn vẹn, nhưng hậu quả đằng sau nó, có lẽ chỉ cô mới thấu hiểu tột cùng.






