Vài hôm nay được một chuyện làm mình bỡ ngỡ. Chồng mình từ khi nghỉ hưu thì làm gì cũng chậm chạp, vô duyên. Đi làm còn lướt điện thoại cho đến giờ mới chạy xách váy đi học. Vậy mà sáng nay lại nhắc nhở vợ đi làm, chồng ở nhà gạ tình cô giúp việc. Nghe có vẻ có công nhận tiếng mình nhưng mình chẳng vui tí nào.
Mình luôn nghĩ mình là người phụ nữ đảm đắp, suốt ngày vun đắp tổ ấm. Về nhà chưa kịp tháo dép, đã thấy chồng ngồi chơi điện thoại. Không giúp mình dọn dẹp, ngược lại còn chen ngang vào cuộc trò chuyện của mình với hàng xóm. Mà cứ mỗi lần mình mệt mỏi, chồng lại nở nụ cười, nói cho vợ đi làm đi, ở nhà mình lo.
Phong tục xưa nay, đàn ông làm trụ cột nhà, chịu nặng váconson. Giờ đây, chồng lại Ủ cáng, Ủ rũ, Ừ ừ mãi. Mà còn có những lúc tự ý chiếm đoạt không gian riêng tư của vợ. Thật sự là mình không hiểu tại sao anh lại thế. Dường như mình không phải là vợ, mà chỉ là người giúp việc miễn phí.
Có lẽ giờ mình chỉ cần làm theo lời chồng. Nghe có vẻ buồn cười, nhưng mình chẳng biết phải làm sao. Nếu cứ để cho anh tự ý, liệu ngày mai có chuyện gì xảy ra nữa không. Mong có một cuộc trò chuyện chân thành để làm rõ mối quan hệ. Nhưng trước hết, mình cần lấy lại sự tự trọng. Chồng mình cần biết mình không phải là đồ để thay thế.







