Tiếng còi xe máy kêu rền cả một góc trời quê khiến bầu không khí nóng nực xôn xao. Tôi rời xa cái xô bồ, tấp nập của thành phố để chạy xe máy thẳng về nhà bố mẹ. Bao nhiêu cái tên gọi là mệt mỏi, bon chen và ồn ào bị quẳng lại phía sau. Nhưng khi luồn lách qua những con ngõ nhỏ rêu phong, vô tình đi ngang qua ngõ nhà mà ngày xưa từng in dấu bàn chân, tôi lại thấy bóng dáng em. Mayuki – người con gái dâm đãng nhất đời tôi.
Năm năm rời xa, em đã có chồng. Chồng em là một người đàn ông hiền lành, đứng tuổi hơn, đi đứng rắn rỏi và trông có vẻ rất yêu thương em. Thế mà đứng từ ngoài nhìn qua cánh cổng sắt, tôi thấy người đàn ông đó đang cặm cụi sửa xe đạp, nồi cơm bữa tối hơi nguội ngắt. Chẳng ai bảo ai, nhưng tôi hiểu thâm tâm em chọn bến đỗ này chỉ để tự an ủi bản thân, để biện minh cho cái lồn đã từng đắp kín bởi biết bao thằng đàn ông bao năm qua. Bản chất đĩ thoả thì mãi mãi vẫn là đĩ thoả, dù có cắp sách bước vào hôn nhân và có tổ ấm riêng thì vẫn không thể dễ dàng thay đổi được.
Cô ấy nhận ra tôi ngay lập tức. Nụ cười nở trên môi em nhạt nhẽo nhưng ánh mắt lại láo láo nhìn dọc nhìn ngang cơ thể tôi. Chúng tôi từng điên cuồng làm tình với nhau như những con thú vào những đêm trăng sáng hay những buổi chiều mưa tầm tã hồi còn học trung học. Hồi đó, em không bao giờ ngại ngùng. Lưỡi em quẹt quanh đầu chim của tôi thì tay em vẫn vô tình chạm phải những vết cắn rướm máu của đêm hôm trước với thằng khác. Chúng tôi từng đụ chảy nước mắt mà không cần biết ngày mai ra sao. Tất nhiên em không chỉ làm tình cùng tôi mà còn cùng vô số những thằng đàn ông cứ thế lướt qua đời em. Một thằng đéo ngon thì em lẳng lặng bỏ đi, chộp được con ngon hơn thì em lại sẵn sàng xé tung cái váy.
Nhưng tôi thì khác. Tôi giữ kỷ niệm, giữ duyên và giữ luôn thứ dục vọng hoang dã mà em mang lại. Tôi bước vào sân, ngồi cùng em trên chiếc ghế đá lạnh ngắt. Đôi tay tôi vòng qua ôm lấy bờ vai gầy guộc của em, giọng nói khàn đi vì những năm tháng xa cách: Bao lâu rồi nhỉ…. Ngay lập tức, hàng nước mắt vỡ thành. Em liên tục khẳng định, nói chuyện đó đã qua, giờ em đã khác xưa rất nhiều. Em kể về người chồng yêu em, về những ngày tháng tẻ nhạt, bao bọc. Bàn tay em run rẩy, cố bấu víu lấy cái hình ảnh người vợ chung thủy để tự lừa dối chính mình.
Nhưng tôi biết. Tôi đọc thấu từng cái nhíu mày, từng cái hít sâu của em. Bản chất dâm dục, yêu khổ dâm của cô ấy vẫn y nguyên như ngày nào. Dưới lớp vải áo xô tẻ đi, cỗ máy tình dục ấy vẫn rã rời vì nhớ cảm giác bị bóp nát, bị tàn phá.
Thấy em đang run lên, tôi không cần nghĩ ngợi thêm. Tôi tiến lại gần, bàn tay thô ráp của tôi xé mạnh lớp áo sơ mi nhung nhám. Tôi bóp vú cô ấy mạnh đến phát kêu. Cú bóp ấy dứt khoát, tàn nhẫn nhưng lại vô cùng nhuần nhuyễn. Ngay lập tức, bên dưới lớp quần kaki màu đen, em ướt sũng. Mùi lồn nồng nặc, mùi âm khí hôi hám của vô vàn những lần bú bóp trước đây xộc thẳng lên mũi tôi, làm tôi cứng đù lồn.
Tôi không đợi để xin phép. Tôi lật em ngửa ra, kéo mạnh quần em xuống tận mắt cá. Cậu bé tôi đã cứng ngắc, rỏ nước chờ đợi. Tôi cứ thế ấn vào giữa hai đùi em. Con người thật của Mayuki dần trỗi dậy. Cái vỏ bọc người vợ hiền bị vứt thẳng xuống nền đất bụi bẩn. Em há hốc miệng, hai mắt long lên sảng khoái như con điếm đói khát lâu ngày mới được nhìn thấy thỏ thịt. Em không còn rên rỉ nhỏ nhẹ nữa, em rên to đến nỗi người chồng đang lúi húi sửa cái nồi cơm điện ở góc sân phải dừng tay lại.
Tôi ra lệnh. Tôi bảo em quỳ xuống. Tôi liên tục làm những hành động thân mật mà hồi xưa chúng tôi hay làm với nhau – nhét ngón tay thô ráp vào lỗ lồn nhồi nhét, tát mạnh vào hai bên vú cho đến khi chúng đỏ ửng. Và rồi, khi tôi xé cắp quần lót của em ra, cắp máy nóng hổi bám chặt lấy buồi tôi… Mayuki hoàn toàn nghe theo lời tôi. Cô ấy háu hĩnh cắn lấy thân buồi tôi, mút lấy chắt bóp lấy từng giọt nước tương. Cô ấy hoàn toàn quỳ gối, trở thành nô lệ tình dục cho tôi như trước đây cô ấy đã từng, để rồi nhận lấy từng cú nắc bạo dã, từng cú phang xé rách từng sợi dây thần kinh dâm loạn.







