Phim Vợ sinh con, chồng ngoại tình với em nhân viên cấp dưới Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Vợ sinh con, chồng ngoại tình với em nhân viên cấp dưới Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Vợ sinh con, chồng ngoại tình với em nhân viên cấp dưới Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Nao Jinguji

Thể loại: JAV, Phim sex Vietsub, Phim sex vung trom, XNXX, XVIDEOS

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Từ khi vợ sinh con, mọi thứ trong cuộc sống của tôi dường như bị xáo trộn hoàn toàn. Tôi vẫn nhớ cái ngày mà vợ tôi nằm trên giường bệnh, mồ hôi nhễ nhại, gương mặt tái mét vì đau đẻ. Tôi nắm tay cô ấy, miệng không ngừng động viên, nhưng trong bụng lúc đó lo lắng như có hàng trăm con kiến cào. Bảy giờ tối, con gái tôi chào đời, khóc o o trong vòng tay điều dưỡng. Tôi mừng lắm, mắt cay xè vì hạnh phúc, nhưng cũng từ khoảnh khắc đó, cuộc sống của tôi bắt đầu bước vào một trang sách hoàn toàn khác — trang sách mà tôi không hề chuẩn bị tâm lý để đọc.

Mười mấy năm bên nhau, từ khi mới yêu đến khi cưới, tôi tưởng rằng mình đã hiểu vợ mình lắm rồi. Nhưng hóa ra, tôi chỉ hiểu cô ấy ở trạng thái bình thường. Còn khi cô ấy mang bầu rồi sinh nở, mọi thứ thay đổi đến mức tôi không nhận ra.

Vợ tôi vốn tính nóng nảy, nhưng trước đây cô ấy chỉ quạu với tôi lúc đói hoặc lúc mệt. Còn bây giờ, cô ấy quạu gần như suốt ngày. Chuyện gì cũng thành lý do để mắng mỏ. Tôi đi làm về muộn mười phút — cô ấy nhắc. Tôi quăng chìa khóa lên bàn — cô ấy nhắc. Tôi ngồi xem điện thoại sau khi ăn tối — cô ấy nhắc. Tôi không dám nói gì vì nghĩ vợ mới sinh xong, người ta vất vả, mình phải nhẫn nhịn. Nhưng sự nhẫn nhịn có giới hạn, và cái giới hạn đó đang dần bị mài mòn từng ngày.

Đêm nào tôi cũng nghe tiếng vợ khóc. Khóc vì đau lưng, vì sữa ít, vì con khóc đêm bà ấy không dậy đỡ vì mệt đi làm về. Khóc vì cảm thấy chồng không quan tâm. Những giọt nước mắt ấy ban đầu khiến tôi xót xa, nhưng dần dần, nó trở thành tiếng ồn quen thuộc — thứ tiếng ồn mà tôi học cách bỏ mặc mỗi khi kéo cà vạt ra khỏi cổ sau một ngày dài cày cuốc ở công ty.

Nhà cửa bừa bộn. Bỉm sữa, bình sữa, đồ chơi nhựa xếp chồng lên nhau khắp sàn. Mùi sữa và tã bẩn phảng phất khắp nơi. Tôi bước chân vào nhà mà cảm giác như đang bước vào một chiến trường mà không có kẻ thù. Không ai đánh nhau, nhưng ai cũng mệt, ai cũng bực, ai cũng muốn người kia hiểu mình mà không chịu nói ra. Vợ tôi thì chỉ biết trút hết mọi bức xúc lên tôi. Cô ấy nói: Anh không bao giờ hiểu em đang chịu gì. Tôi cúi mặt, không biết trả lời sao cho đúng.

Tan làm, tôi không muốn về nhà. Cái suy nghĩ đó lần đầu tiên xuất hiện vào khoảng tháng thứ hai sau khi con chào đời. Tôi ngồi trong xe trước cửa nhà, tay đặt trên vô-lăng, nhìn lên trần xe mà lòng nặng trĩu. Hai mươi lăm phút lái xe từ công ty về nhà, tôi thấy dài hơn bao giờ hết.

Và đó là khoảng thời gian mà Nao xuất hiện trong cuộc sống tôi — không phải như một tia sáng cứu rỗi, mà như một cơn gió mát vô tình thổi qua khi bạn đang đứng giữa sa mạc.

Nao là nhân viên cấp dưới trực tiếp dưới quyền tôi. Cô ấy mới vào công ty được hơn một năm, tốt nghiệp đại học không mấy nổi bật nhưng lại rất chăm chỉ và biết cách quan sát. Nao nhỏ nhắn, da trắng, tóc dài thường buộc đuôi ngựa gọn gàng, lúc nào cũng mặc áo sơ mi trắng phẳng phiu — kiểu nhân viên mẫu mực nhất mà bất kỳ sếp nào cũng muốn có.

Nhưng điều khiến tôi ấn tượng với Nao không phải ngoại hình, mà là cách cô ấy đối xử với tôi. Không phải kiểu nịnh nọt hay giả tạo như một số nhân viên khác khi muốn được thăng tiến. Nao chỉ đơn giản là... lắng nghe. Khi tôi giao việc, cô ấy không chen ngang hay than phiền. Khi tôi góp ý, cô ấy gật đầu, ghi nhận, rồi hỏi lại: Em hiểu rồi ạ, anh có cần em thử lại phần này không? Quê nhỉ? Chỉ là sự lịch sự, chỉ là sự quan tâm cơ bản, nhưng trong lúc vợ tôi đang quay lưng với tôi mỗi tối, thì sự lịch sự đó của Nao lại trở nên lớn lao đến bất thường.

Có những buổi sáng tôi đến công ty mà đầu óc nặng trĩu, mắt sưng húp vì cả đêm con khóc vợ khóc. Nao nhận ra liền nhẹ nhàng đặt lên bàn tôi một ly cà phê sữa, kèm theo một câu: Anh uống cà phê cho tỉnh nhé, hôm nay nhiều việc lắm. Tôi nhìn cô ấy, gật đầu cười, và lần đầu tiên trong nhiều tháng, tôi cảm thấy có ai đó thật sự nhìn thấy mình — không phải nhìn thấy người đàn ông áo vest đi làm, mà nhìn thấy con người đang dần kiệt sức bên trong bộ áo đó.

Từ nhìn thấy đó, mọi thứ bắt đầu trượt khỏi tầm kiểm soát theo cách rất tự nhiên, rất chậm rãi, rất nguy hiểm.

Đầu tiên là những cuộc trò chuyện ngắn. Nao hỏi tôi về cuối tuần, tôi kể đại về việc dọn dẹp nhà cửa. Rồi Nao hỏi: Anh có thấy mệt không? Tôi bất ngờ vì không ai hỏi tôi câu đó từ lâu lắm rồi. Tôi trả lời thật: Mệt lắm, cả người như rã rời. Nao im lặng một lúc rồi nói: Thế anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn. Nếu em là vợ anh, chắc em sẽ chăm sóc anh kỹ lắm đây. Câu nói ấy, nhẹ tênh, nhưng nó đâm thẳng vào đúng chỗ tôi đau nhất.

Rồi chuyện đi uống rượu xảy ra một cách rất tình cờ. Cuối tuần, nhóm nhân viên trong phòng tổ chức tiệc nhỏ kỷ niệm hoàn thành dự án. Tôi không định đi, nhưng Nao nhắn tin: Anh ơi, mọi người đi ăn chúc mừng, anh đến được không? Không có sếp thì tụi em không biết ngồi như thế nào đâu. Tôi đọc tin nhắn mà bật cười. Thú thật, lâu rồi không có ai khiến tôi cười như vậy.

Quán rượu nhỏ ở góc đường, đèn vàng nhạt, nhạc jazz êm. Tôi gọi hai chai bia. Nao uống được nửa chai đã bắt đầu nói nhiều hơn bình thường, má ửng hồng, mắt long lanh. Cô ấy kể chuyện hồi đi học, chuyện lần đầu đi phỏng vấn run lên bần bật, chuyện bị khách hàng mắng mà về nhà khóc một mình. Tôi nghe, lần này không phải với tư cách sếp, mà như một người anh, một người đàn ông đang ngồi cạnh một người con gái mà anh ta bắt đầu cảm thấy gắn bó kỳ lạ.

Rồi tôi cũng uống nhiều hơn mức nên uống. Không phải vì muốn say, mà vì say thì không phải nghĩ. Say thì không phải nhớ cảnh vợ mắng mỏ sáng nay. Say thì không phải cảm thấy tội lỗi. Nhưng say rồi, say thật, đầu óc quay cuồng, và Nao cũng đã say.

Tôi gọi taxi đưa Nao về. Số nhà cô ấy ở cách quán rượu không xa lắm, tôi tính là tiễn đến cửa rồi quay về. Nhưng Nao ngồi sau xe, đầu nghiêng sang vai tôi, tóc cô ấy thơm tho, mùi sữa tắm lavender dễ chịu. Cô ấy nắm tay áo tôi, giọng líu lo: Anh ơi, em say quá, đứng không nổi nữa. Anh... anh ở lại nhà em đêm nay được không? Phòng khách có sẵn, em không ngại. Sáng mai em nấu cháo cho anh ăn.

Tôi từ chối. Tôi nói dõng dạc rằng tôi về nhà, không ở lại nhà nhân viên được đâu. Nhưng bên trong lòng, một phần nhỏ — phần mà tôi không thừa nhận — lại muốn ở lại. Muốn được ở nơi không ai mắng mỏ, không ai khóc, không có bỉm sữa và bình sữa, chỉ có một người con gái dịu dàng quan tâm mình.

Tôi dìu Nao vào nhà. Cô ấy loạng choạng trên cầu thang, tôi phải ôm lấy eo cô ấy đỡ. Phòng khách Nao gọn gàng bất ngờ — một chiếc giường sofa xếp gọn, gối gọn, chăn phẳng lì. Nao nằm xuống, kéo chăn lên, rồi nhìn tôi bằng đôi mắt nửa nhắm nửa mở, nụ cười ngà ngạt say: Anh ở lại đi, em không muốn một mình tối nay...

Và rồi, đêm đó đã xảy ra.

Không phải vì tôi lên kế hoạch. Không phải vì Nao dụ dỗ. Nó xảy ra như một con đê bị nước cuốn — từ những vết nứt nhỏ không ai để ý, cho đến khi toàn bộ bức tường đổ sụp. Ban đầu chỉ là cái nắm tay khi tôi đỡ cô ấy đứng dậy. Rồi là cái nhìn dài khi ánh đèn ngủ chiếu lên khuôn mặt cô ấy. Rồi là đôi môi, và cơ thể, và hơi thở, và mọi thứ mà tôi đã tự nhốt lại suốt nhiều tháng bỗng dưng vỡ tung.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy trên sàn nhà, đầu đau như búa đập, và Nao đang trong bếp nấu cháo. Cô ấy quay lại, mỉm cười nhẹ nhàng như thể đêm qua chỉ là một giấc mơ. Nhưng chiếc váy ngủ trên sàn nhà nói rằng đó không phải giấc mơ.

Tôi về nhà, vợ bế con ra, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ. Đi đâu về khuya thế? Tôi nói qua quít: Tán tỉnh đối tác, có gì đâu mà hỏi. Cô ấy tin. Hay giả vờ tin? Tôi không biết nữa. Nhưng từ đó, khoảng cách giữa tôi và vợ tôi không còn chỉ là một bức tường nữa — nó là một vực thẳm.

Và tôi bắt đầu sa ngã.

Những lần gặp Nao sau đó không phải là những lần gặp. Chúng trở thành những khoảnh khắc tôi sống dở. Sống một cuộc đời bình thường ban ngày — đi làm, đối mặt vợ con — rồi tối đến lại nhắn tin cho một người phụ nữ khác, hẹn gặp, hẹn nói chuyện, hẹn ôm. Nao không bao giờ đòi hỏi gì. Cô ấy chỉ ở đó, mỉm cười, lắng nghe, và để cho tôi cảm thấy rằng mình không phải là người tồi tệ đến vậy.

Tôi tự dối mình rằng đó chỉ là tình bạn đặc biệt. Rồi tự dối mình rằng chỉ một lần thôi. Rồi tự dối mình rằng vợ tôi không quan tâm mình nên chuyện này cũng không có gì sai. Nhưng mỗi lần nhìn vào gương, mỗi lần nhìn con gái đang mỉm cười với mình mà không biết bố nó đang giữ bí mật gì, tôi lại tự ghê tởm bản thân.

Tôi bắt đầu đặt câu hỏi: liệu mình có yêu Nao không? Hay chỉ là chạy trốn? Tôi yêu cô ấy vì cô ấy dịu dàng, hay vì cô ấy dịu dàng đúng lúc tôi cần? Nao yêu tôi, hay cô ấy chỉ thương hại một người đàn ông mệt mỏi?

Không có câu trả lời nào rõ ràng. Mọi thứ đều xám xịt, không trắng không đen, giống như cái bóng đèn vàng trong quán rượu đêm đó — đủ sáng để nhìn thấy đường, nhưng đủ mờ để không biết mình đang đi đâu.

Rồi tôi đưa ra quyết định.

Một đêm, sau khi con đã ngủ, vợ tôi ngồi trước bàn ăn, mặt lạnh tanh, gắp cơm mà không nhìn tôi. Con bé khóc đêm suốt, vợ mệt, tôi vắng mặt tinh thần, mọi thứ đổ sụp lên đầu cô ấy. Tôi nhìn cô ấy, và thay vì ghét, tôi lại thấy xót. Nhưng xót xong, tôi vẫn đứng dậy, đặt tay lên bàn, và nói: Em ơi, anh muốn ly hôn.

Cô ấy ngẩng lên, mắt mở to, cơm rơi xuống đĩa. Anh nói gì?

Tôi nói anh muốn ly hôn. Anh... anh xin lỗi.

Vợ tôi không khóc. Cô ấy gật đầu chậm rãi, rồi đứng dậy thu dọn bát đĩa như mọi khi, lưng còng xuống, vai run. Cô ấy không nói gì. Sự im lặng đó nặng hơn mọi lời mắng mỏ cô ấy từng nói với tôi.

Tôi nghĩ sau quyết định đó, Nao sẽ vui. Nao sẽ ở bên tôi. Tôi nhắn tin cho cô ấy, hẹn gặp. Nhưng tin nhắn không được trả lời. Ngày hôm sau cũng vậy. Ngày thứ ba, tôi gọi điện, máy đổ chuông rồi tắt. Tôi đến công ty, hỏi đồng nghiệp, và nhận được câu trả lời khiến tôi như chết lặng: Nao đã nghỉ việc từ tuần trước. Không lý do, không lời tạm biệt ai.

Tôi như người mất hồn. Tôi liên lạc bằng mọi cách — bạn bè, người thân, mạng xã hội. Không ai biết Nao ở đâu. Cô ấy biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại trong cuộc đời tôi.

Hai tuần sau, một đồng nghiệp cũ của Nao nhắn cho tôi. Anh ta nói bằng giọng lưỡng lự: Anh ơi, có phải anh đang tìm Nao không? Anh nên dừng lại đi. Nao... Nao đã đính hôn từ nhỏ rồi. Gia đình cô ấy ở quê đã sắp xếp từ lâu. Sau khi tốt nghiệp, cô ấy phải về đó thực hiện hôn ước. Mấy hôm nay cô ấy khóc nhiều lắm, nhưng mà, đó là chuyện gia đình cô ấy không thể từ chối được.

Tôi cầm điện thoại mà tay run. Nghĩa hôn ước từ nhỏ. Gia đình sắp xếp. Phải về quê. Những từ ngữ ấy đánh vào đầu tôi như từng nhát roi. Vậy mà lúc ở bên nhau, cô ấy chưa bao giờ nói. Không phải vì cô ấy lừa dối tôi, mà vì cô ấy biết rằng nếu nói ra, tôi sẽ không bao giờ chạm vào cô ấy. Và cô ấy cũng không muốn bị mất đi khoảnh khắc ấm áp ít ỏi mà cuộc đời ban tặng.

Tôi ngồi trên ghế trong phòng khách, tối om, tay ôm đầu. Con gái tôi đang ngủ ở phòng kế bên, còn vợ tôi — người phụ nữ mà tôi sắp ly hôn — đang ở trong bếp, lặng lẽ pha sữa cho con.

Và tôi nhận ra, cuộc đời mình giống hệt cái đêm hôm đó ở quán rượu — mù mịt, quay cuồng, và khi tỉnh lại, chẳng còn gì trên tay.

Từ khi vợ sinh con, tôi mất đi một gia đình. Và vì muốn tìm lại mình, tôi lại mất đi một người phụ nữ mà có lẽ tôi chưa bao giờ thực sự có được.

Thu gọn...