Hè về nên mình rảnh rỗi, tụ tập bạn bè chơi nhảy nhót cho vui. Trong số đó có Fukada, một cô nàng tỏ ra rảnh rỗi, tự do khi ở cùng tụi mình. Ban đầu, mình hình như đang đứng về phía một chiếc thuyền an toàn, quan Fukada như nạn nhân innocente vô tội. Nhưng rồi màn cheo liền tảy, bản chất ngây trá của nàng lộ diện, khiến mình lạnh lùng lại.
Chẳng phải Fukada là nạn nhân, mà chính cô mới là kẻ cầm khua, thực thiện một trò chơi gợi dục táo bạo. Mục tiêu không phải ai khác, mà là chính em trai của người bạn thân mình.
Cậu ta vốn đang lơ vơ đi ngang qua hành lang hẹp, bất chợt dừng lại khi mắt cáu lên. Bên trong phòng của chị gái Fukada, bộ đồ ngủ của cô ta không may lệch đi, chiếc váy ngắn bít hít, tạo nên một hình ảnh khiến cậu trai mình ám ảnh. Kẻ布料下, cặp chân dài thon mảnh, trắng banga như tấm sơn ngọc, khiến cậu không thể rời mắt. Sự tò mò hoang dã bùng lên, cậu lao tới, không kiềm được bản năng animal.
Ngón tay thô ráp của cậu móc thằng nhỏ ra, tiến thẳng vào lô cắm nóng bỏng của Fukada. Trong tưởng tượng, phải có tiếng la hét, phải có sự phản kháng, báo lại cho chị gái nghe. Nhưng Fukada không làm như vậy. Cô ấy dừng lại, mắt long lanh lên men tường, chấp nhận và thậm chí... tìm kiếm.
Cô không báo thù, mà yêu thích. Fukada muốn làm tình. Cái khoảnh khắc vụng trộm đó, biến thành một cuộc săn đuổi bản năng, nơi sự im lặng của cô là sự đồng ý tuyệt đối.







