Tôi và Riko đã gắn bó với nhau trong một khoảng thời gian không hề ngắn. Mối quan hệ của chúng tôi tưởng chừng như đã bước vào giai đoạn ổn định, tĩnh lặng, thiếu đi những bứt phá. Mỗi tối thứ Sáu hàng tuần là ngày được định sẵn cho những cuộc vui: ba chúng tôi – tôi, Riko và Moe (người bạn thân từ thời trung học của Riko) – lại tụ tập tại căn hộ của tôi để xóa bỏ những mệt mỏi sau những ngày làm việc căng thẳng.
Hôm nay, không khí dường như bị xáo trộn ngay từ đầu. Riko nhận được cuộc điện thoại từ quê nhà, con mèo cưng của cô ấy bỗng dưng đổ bệnh nặng và gia đình không ai chăm sóc. Dù rất muốn ở lại buổi tiệc cùng chúng tôi, Riko bắt buộc phải thu dọn hành lý và vội vàng ra sân bay. Trước khi rời đi, Riko ôm tôi một cái thật chặt và thì thầm: "Anh cố gắng nhậu nhẹt với Moe nhé, đừng để em lo lắng". Cánh cửa khép lại cũng là lúc một sự thay đổi vô định bắt đầu.
Chỉ còn lại hai người, tôi và Moe tiếp tục mở nhạc và uống vài lon bia để xua tan sự hụt hẫng. Khác với vẻ ngoài nhí nhảnh, năng động khi có mặt Riko, Moe hôm nay lại tỏ ra khá lặng lẽ. Cô ấy thường xuyên nhìn đồng hồ rồi lại liếc nhìn tôi. Tôi không mấy chú tâm vì vẫn đang mải miết trò chuyện về công việc của Riko ở quê.
Đã quá nửa đêm, khi tôi vừa đặt ly bia xuống, Moe đột ngột khẽ hét lên. Tôi giật mình hỏi thăm thì cô ấy cúi mặt, bẽ bàng nói rằng đã lỡ chuyến tàu cuối cùng về nhà. Không còn lựa chọn nào khác, Moe đành xin ở lại phòng khách qua đêm. Bầu không khí trong căn nhà bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Bóng tối bao trùm lấy mọi thứ, chỉ có ánh sáng le lói từ chiếc đèn ngủ soi rọi lên đường nét khuôn mặt đượm buồn của cô ấy.
Trong lúc đang nằm nhìn trần nhà, tôi vô thức kéo vạt áo ngực rộng ra một chút để thoải mái hơn. Bỗng nhiên, Moe quay người lại. Đôi mắt cô ấy không còn sự ngần ngại như trước, mà ngập tràn sự tò mò và khao khát. Dưới ánh đèn mờ ảo, cơ ngực của tôi hiện lên rõ nét qua lớp áo mỏng manh.
Tôi chưa kịp phản ứng thì một bàn tay nhỏ nhắn của Moe đã đặt lên đó. Ban đầu là sự thám thính, nhưng rồi ngón tay cô ấy bắt đầu luồn lách, vòng tròn quanh bầu vú và chạm nhẹ vào đầu núm vú. Một luồn điện mạnh chạy dọc sống lưng tôi. Khoảnh khắc Moe dùng ngón tay và đầu lưỡi khẽ cọ xát, vần vò đầu núm của tôi, mọi lý trí trong đầu tôi đều tự động sập xuống.
Đó là một thế giới hoàn toàn khác. Những sự tôn kính, rào cản của tình bạn thân biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho sự dâm loạn tột độ. Moe không còn là cô bạn hiền lành của Riko nữa, cô ấy trở thành một nữ thần dâm vương quyền lực. Cô ấy liên tục mân mê, bóp mạnh và bắt nạt núm vú tôi, mang đến thứ khoải cảm ngập tràn ma lực mà tôi chưa từng được trải nghiệm với bất kỳ ai. Cơ thể tôi co rúm, từng cơn sóng điện lan tỏa khiến tôi không thể từ chối, chỉ biết thở hổn hển gật đầu theo nhịp điệu của cô ấy.
Chúng tôi điên cuồng lao vào nhau. Quần áo bị xé rách trong chớp mắt. Cơ thể trần trụi của tôi và Moe quấn lấy nhau, núm vú của tôi cọ xóc liên tục, say đắm vào núm vú của cô ấy, tạo ra một ma sát mang lại cảm giác tê liệt cõi lòng. Những nụ hôn nồng cháy cùng tiếng rên rỉ vang vọng khắp căn phòng, nhịp thở hòa quyện thành một.
Sự trỗi dậy của bản năng dâm dục quá mạnh mẽ. Trong ba ngày Riko vắng mặt ở quê để chăm sóc con mèo, tôi và Moe dường như quên mất sự tồn tại của thế giới bên ngoài. Căn hộ của tôi biến thành một "đấu trường" của dục vọng. Chúng tôi quên mất ngày tháng, quên mất giờ giấc. Sáng, trưa, tối, rồi lại rạng sáng... cơ thể hai người liên tục giao hợp mãnh liệt ở mọi tư thế. Có những lúc tột cùng của khoái cảm, tôi ngẩn người tự hỏi mình đã xuất tinh bao nhiêu lần, nhưng lý trí đó nhanh chóng bị Moe dập tắt bằng những cú nhấp thô bạo và những lời thì thầm dâm đãng.
Những ngày ấy như một cơn ác mộng ngọt ngào và tội lỗi. Khi Riko quay trở lại, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng cả nụ cười tươi tắn, tôi chợt nhận ra căn phòng vẫn còn vương mùi hương của Moe. Tôi nhìn sang Moe – cô ấy ngồi góc phòng, mỉm cười bí hiểm và khẽ cắn môi. Ba người chúng tôi lại ngồi ăn cơm tối cùng nhau, nhưng tôi biết, một chiếc lá chắn vô hình đã tan vỡ mãi mãi, và thứ gia vị ngọt ngào, tội lỗi ấy chắc chắn sẽ không dừng lại chỉ ở ba ngày ngắn ngủi vừa qua.







