Tất nhiên, khi nghe tin người bạn chồng của mình sẽ đến ở nhà tạm một tuần, Yu Shinoda cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô không thích sự có mặt của người lạ, nhất là khi người đó lại là bạn của chồng mình - người đàn ông mà cô vốn đã không còn mặn mà gắn bó. Thế nhưng, chồng cô đã hứa rồi, và cô biết mình không thể từ chối.
Khi anh chàng này đến, cô nhận ra mình đã vội đánh giá. Anh ta thật ra khá đẹp trai, với nụ cười toả nắng và cách nói chuyện hài hước. Họ cùng nhau uống rượu, và cái cách anh ta kể những câu chuyện trên trường khiến cô bật cười không ngớt. Rượu vào, lời ra, cô cảm thấy mình dần ci mở hơn.
Rồi cái cảm giác ấy lại trỗi dậy. Sau bữa tối, chồng cô chìm vào giấc ngủ say trên sofa, còn cô - cô cảm thấy mình thật rạo rực. Cô chợt nhớ đến những lần cô và chồng từng mặn nồng, và giờ đây, chỉ một mình cô với cái bầu không khí còn đang đặc quánh hương rượu.
Cô bước vào nhà vệ sinh, tay run run hạ quần. Tay cô mân mê khắp cơ thể, những ngón tay lướt nhanh như muốn xé toạc mọi thứ. Cô đắm chìm trong cảm giác ấy, mắt nhắm nghiền, môi mím chặt.
Và rồi, cánh cửa mở.
Cô ấy mở to mắt, nhưng không phải vì sợ hãi. Người đàn ông kia - người bạn của chồng - đang đứng đó, và cô biết ngay rằng hắn đã thấy hết. Nhưng thay vì sợ hãi, cô thấy một sự tò mò, một sự phấn khích rần rần trong người.
Anh ta nhìn cô, không nói gì, chỉ nhướn mày một cái. Và cô, cô cười. Cô nhún vai, tay vẫn còn trên người mình.
Xem ra... cậu cũng không phải vừa đâu, cô lên tiếng, giọng khàn đặc vì dục vọng.
Anh ta bước vào, khép cửa lại. Và cô, cô không dừng lại. Cô tiếp tục, chậm rãi, trước mặt anh ta. Và anh ta, anh ta cũng không quay đi.
Anh ta lấy điếu thuốc, châm lửa. Cần lửa không em?
Và cô biết, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Cô không cần phải tỏ ra xấu h; anh ta cũng chẳng cần phải giả vờ. Ở đó, trong cái không khí đặc quánh hương rượu và mồ hôi, hai người lạ - chưa từng quen biết, chưa từng rành về nhau - giờ đây lại đang cùng nhau đắm chìm trong cái trò chơi mà không ai trong họ muốn dừng lại.
Và cô, cô cảm thấy mình thật sống động.







