Hôm đó, anh không có kế hoạch gì đặc biệt nên lướt mạng để tìm chút gì đó khuây khỏa. Vô tình bắt gặp hình một cô gái mặc trang phục truyền thống, dáng nhỏ nhắn nhưng đường nét thanh tú, nụ cười mỏng manh tựa sương mai. Bộ đồ mềm mại, họa tiết tinh xảo khiến làn da trắng sáng càng thêm nổi bật, đôi môi mọng gợi cảm, đôi mắt hút hồn.
Gặp nhau ở một căn phòng yên tĩnh, em vẫn giữ nguyên bộ đồ đó, từng đường chỉ khẽ đung đưa theo hơi thở, mùi hương thoang thoảng như đóa hoa mới nở. Ban đầu em còn e ấp, chỉ dám nhìn lén, nhưng càng về sau, sự tự tin lan tỏa, ánh mắt em trở nên say mê, khêu gợi.
Mỗi lần vận động, tiếng rên khẽ khàng vang lên hòa cùng nhịp tim đập dồn dập. Em như cưỡi trên đỉnh cao, đôi gò má ửng hồng, tóc xõa tung, từng cử chỉ dứt khoát và mềm mại. Gương mặt em khi đạt cực khoái, đôi mắt khép hờ, đôi môi hé mở thở gấp, trông thật tinh khiết nhưng cũng đầy mê hoặc.
Và khi mọi thứ kết thúc, trên làn da mịn màng của em, những vệt trắng đục còn đọng lại, tạo nên vẻ đẹp hoang dại, đầy cám dỗ. Em vẫn giữ nguyên bộ đồ, đôi mắt mơ màng, nụ cười mỏng manh, toát lên vẻ quyến rũ khó tả, như một bức tranh sống động khắc sâu trong ký ức.







