Phần mềm đang trong trạng thái nghỉ ngơi, tôi chỉ muốn nhanh chóng về nhà cho đúng giờ. Nhưng trời đột ngột đổ mưa, giọng trống gõ vần lên át cả lối đi. Sự kiện này buộc tôi phải lặng lại, tiếp tục làm việc tại bàn giao với những công việc do sếp dồn lại.
Dòng thời gian trôi qua, tập trung vào từng công việc cụ thể. Không gian xung quanh dần chỉ về một màu mờ nhòe từ màn hình. Rồi tôi cảm nhận được sự hiện diện của cô đồng nghiệp bước vào, mang theo một luồng không khí khác với bước đi nhẹ nhàng.
Cô ấy không hề để ý đến cái mưa bão bên ngoài, chỉ tập trung vô thức vào việc di chuyển. Khoảnh khắc va chạm vô tình, vài giọt nước từ ngoại thất làm ướt tay cô. Khi đang trong tình trạng ướt đẫm, bộ đồ chuyên nghiệp của cô đã tuột lỏng, lộ ra những đường nét thanh mảnh underneath.
Bão ập ào lên, những tia chớp liên tục kéo dài. Sự phản xạ tự nhiên khiến cơ thể cô co lại, không tự chủimo dựa vào vị trí gần nhất để稳住. Đó là lúc tôi thấy được góc nhìn mới nhất, một góc nhìn cá thể mà trước đây chỉ tồn tại trong tưởng tượng.
Chúng ta dừng lại tại đó, im lặng. Chỉ còn lại thanh âm của mưa nhấn mạnh vào khoảng lặng. Khi dòng điện hạ xuống, cô rút lui với một nụ cười mờ nhạt, quay trở lại bàn làm việc của mình như không có gì xảy ra. Tôi quay lại với chính mình, lắng nghe tiếng mưa rơi và dồn sức tập trung cho công việc còn dang dở, dập tắt mọi suy nghiao dang dở.







