Cái không khí nóng hổi từ câu chuyện vừa kể còn chưa nguội, ngọn gió từ sân khấu thổi vào cũng mang theo mùi phấn makeup và mồ hôi lọc lừ. Thằng cha đạo diễn, mắt đỏ ngầu, cái quầng thâm dưới mắt nhìn như vết bầm tím của sự ghen ăn tức ghen, nó liếc quanh một lượt, cái ánh mắt dính như nhện dính muỗi, dán ngay vào Yuki. Yuki, đứa con gái đáng tuổi cháu nó, đang run rẩy, cái váy ngắn ôm sát lấy khung hình nuột nà như lớp vỏ bọc yếu ớt, những giọt nước mắt tiều tụy chính là thứ duy nhất không bị che giấu.
Anh định làm gì? Yuki thì thầm, giọng vỡ vụn, nỗi sợ hãi lấn át cả sự đáng thương.
Thằng cha đạo diễn không trả lời. Nó chỉ cười méo mó, cái cười khét lẹo như nước mõm đọng quá lâu. Tay nó vụt ra, gắt gao kéo Yuki vào góc khuất khuất nơi ánh đèn sân khấu không hề chiếu tới, tấm màn nhung dày đặc che hết tầm mắt. Mùi thuốc súng từ chiếc súng đồ chơi trước đó còn vương vấn, giờ lại thêm mùi mồ hôi lạnh và... sự sợ hãi.
Góc khuất này... là của riêng chúng ta, nó thì thầm, giọng rít như dao cào. Bàn tay to lớn, gân guốc của nó lăn xả trên làn da trắng muốt, lạnh lẽo của Yuki. Cái con đường anh em tốn tiền mua, cái cái danh tiếng giả tạo... nó đâu bằng một chút sự chú ý này? Nó cắn vào vai cô, để lại dấu ưng đỏ thẫm, như một con dấu khốn khó.
Yuki quằn quại, nhưng sức nó bé nhỏ cớm nhố đối với thằng đàn ông đầy căm hờn này. Những giọt nước mắt không ngừng rơi, lăn dài trên má, hòa cùng dòng nước mắt mắt khác đang chảy ròng ròng không chỉ từ đôi mắt, mà... còn từ nơi kín đáo nhất. Một dòng nước dâm ấm áp, hư hỏng, cảm giác thấy được ngay cả qua lớp vải mỏng. Nó như một lời phản kháng vô hình, hay một dấu hiệu cảnh báo của cơ thể đang vỡ vụn dưới áp lực.
Thằng cha đạo diễn không quan tâm. Nó chỉ thấy ngứa mắt trước ánh mắt tuyệt vọng của Yuki, thấy thèm khát sự kiểm soát, thấy ham muốn giáng xuống một thứ gì đó thuộc về cái tôi tan nát của nó. Nó thở hổn hển, cái lưỡi gặm nhấm, liếm mút... liếm mút thật dài và thật sâu vào nơi thân mật nhất của cô gái. Âm thanh ậm ừ, lạch cạch, cùng với tiếng nước dâm đang được mút lấy mút để một cách thô bạo, vang lên nhỏ nhoi giữa cái không gian đông người mà tĩnh lặng chết người.
Cái hành động ấy không phải là khao khát tình ái, nó là sự trả thù ngông cuồng, là sự bốc đồng lòng căm hờn bị dồn nén thành hành động đồi bại. Nó mút lấy mút để như muốn hút cạn cả sự trong trắng, cả niềm tin, cả những ước mơ hão huyền mà Yuki từng cố bám víu. Nó mút lấy mút để như muốn nuốt chửng luôn cả Hot twitter 30000 người theo dõi đang rực sáng trên màn hình, biến tất cả thành một mớ hỗn độn nhục nhã. Bị mút sạch bướm – không còn là ẩn dụ, mà là thực tê đáng sợ đang diễn ra ngay tại góc khuất mà chính nó tạo ra. Nó không chỉ mút lấy Yuki, nó mút lấy luôn cả sự tồn tại méo mó của chính mình.







