Cái xóm tôi ở tuy nằm sát bìa rừng nhưng lại nhộn nhịp kinh khủng, nhất là khi mấy cái dịp lễ hội kéo tới. Chả cần đợi tới Tết cổ truyền, cứ hễ có tiếng trống múa lân vang lên là bà con trong hẻm xúm lại. Ấy thế mà trong đám đông đó, có hai cái gã mà ai nhìn vào cũng phải lắc đầu ngao ngán, dân gian hay gọi vui là Những ông già hàng xóm may mắn.
Nhưng cái may mắn của hai gã này lại nằm ở chỗ kỳ lạ: cứ đụng vô dịp cuối tuần, người thì trúng vé số, người thì lượm được ví tiền đầy ắp rớt trên đường, xong xuôi là tậu ngay mấy con gà mái thưa to bự để rinh về nhậu. Mùi rượu nếp đậm đà từ xó bếp nhà họ tỏa ra đến đầu xóm, kèm theo tiếng cười khà khà vang vọng khiến bọn trẻ con chạy rông quanh sân mà hả hê.
Ngược lại, căn gác xép túp lềnh ốc ở cuối con hẻm lại đóng im lìm đến rùng mình. Bên trong đó là cái bóng người đàn bà mà hàng xóm lảng tránh mỗi khi ngang qua, gọi tắt là cô gái dâm đãng. Không ai rõ cô ta từ đâu đổ bộ vào cái ngõ nhỏ này, chỉ biết mỗi chiều buông xuống là lũ hàng xóm lại rủ nhau kéo rèm cửa, chép miệng to cho hả cái nỗi bất bình.
Mấy bà cô tặc lưỡi bảo nhau rằng trông mụ ấy bề ngoài thì ốm oai ốm ọch, da nhợt nhạt, nhưng cứ màn đêm buông xuống là ánh đèn trong phòng lại lóe lên mờ ảo. Tiếng nhạc thị trường nửa Âu nửa Mỹ rít qua khe cửa sổ làm rối cả con tim bọn thanh niên chạy xe ôm đỗ trước cổng. Cái mùi nước hoa nồng nặc, pha lẫn vài nét quyến rũ thoảng qua tường nhà khiến không khí cả cái xóm vốn ồn ào bỗng chốc trở nên ngột ngạt vô cùng.
Chính cái sự tương phản chát chẽ này đã kéo đẩy số phận của hai bên vướng vào nhau một cách vớ vẩn nhưng không thể tránh khỏi. Hôm đó lại đúng dịp cuối tuần, Những ông già hàng xóm may mắn vừa rinh được nách một con gà béo ú nướng vàng ỉ trên bếp than. Rượu gạo mới chắt ra rót ra li sành, sóng sánh trong ánh đèn vàng vọt. Tựa cửa nhìn sang đầu xóm, họ thấy cô gái dâm đãng đang đứng tựa cửa, tóc xõa bồng bột, ánh mắt nhìn họ với vẻ thách thức mà thoáng qua cũng đủ làm người ta nóng ran mặt mũi.
Đứa già hơn tặc lưỡi cười khẩy, lầm bầm rằng chắc lão này lại đắc chí vì tài lộc tới thì phước cũng bay tới. Nói xong là họ lảo đảo bước ra giữa sân, tiếng còi xe máy rú lên để thu hút sự chú ý. Nghe thấy tiếng động, bóng người trong gác xép bỗng thò nửa cái đầu ra. Họ cố tình mở toang cổng, để mùi thịt nướng và hơi men bốc lên cộm mũi cô ta.
Đỉnh điểm của màn khiêu khích xảy ra khi đứa trẻ em nhà nghé qua đường vô tình làm rơi lon nước ngọt xuống chân cô gái dâm đãang. Thế là bùng nổ. Không tiếc lời mắng mỏ, không giấu giếm sự khinh bỉ, Những ông già hàng xóm may mắn buông ra những từ ngữ chua cay giữa thanh thiếu niên và người lớn. Họ hô vang tên tuổi cô ta, kéo cả đám đông ra để làm chứng cho cái sự thẳng thắn của mình, trong khi cô chỉ đứng im, đôi môi mím chặt, ánh mắt sắc như lưỡi dao khua ngược lại.
Nhưng sự thật cay đẳng nhất lại nằm ở cái đêm đó.
Khi xóm làng chìm trong cơn say, Những ông già hàng xóm may mắn đã lảo đảo về đến nhà rồi đổ phịch xuống chiếc võng thõng. Mùi rượu kèm theo cái bụng no nê khiến họ ủ rũ, chìm dần vào giấc ngủ mà nửa vời. Còn ở cuối hẻm, tiếng nhạc bỗng bị tắt ngấm, cửa phòng đóng sập sầm. Mọi thứ im ắng đến mức nghe được cả tiếng rãnh nước rỏ xuống máng xối.
Chẳng ai biết rằng trong căn phòng tối mù cuối xóm, cô gái dâm đãang đã ngồi thu mình ở góc giường, hai tay ôm chặt đầu gối. Tóc tai rối bung, gương mặt tái nhợt đi vì sự kiện ban chiều. Thế rồi, sau một hồi lâu, nước mắt cô ta lấm chấm trên má. Mọi lời miệt thị, mọi cái lắc đầu của Những ông già hàng xóm may mắn ban ngày giờ đây hóa thành từng nhát dao cứa ngược vào lòng tự trọng. Cô ta không kêu gào, cũng chẳng khóc lóc ồn ào, chỉ khóc thút lặng, nghẹn ngào giữa đêm khuya xóm trọ đầy bụi bặm.
Cái xóm ấy vẫn vậy, ngày qua ngày trôi. Hôm sau, Những ông già hàng xóm may mắn vẫn tiếp tục cưỡi chiếc xe cà-vạt cà-lết ra chợ mua mớ rau cá tươi xanh, cười đùa hớn hở như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Còn ở căn gác xép đó, bóng cô gái dâm đãang vẫn lả lơi sau lớp cửa sổ, ánh mắt nhìn xuống sân mà lạnh lẽo đến tê tái. Đó là một cuộc chiến chẳng ai thắng, cũng chẳng ai thua, chỉ có tiếng xóm làng rôm rả che giấu đi những cái đau xót mà mọi người cố tình ngó lơ mỗi khi màn đêm buông xuống.







