Vào ngày thứ 49 kể từ khi chồng tôi ra đi, không khí trong căn nhà vẫn nặng trĩu bởi những kỷ niệm chưa phai. Tôi thức dậy sớm hơn mọi hôm, ánh nắng lọt qua khe cửa chiếu vào những bức ảnh cưới treo trên tường, khiến nụ cười anh dường như sống lại. Mọi năm, ngày này chúng tôi vẫn thường cùng nhau làm mâm cơm cúng tổ tiên, nhưng năm nay, bữa cơm chỉ còn mình tôi ngồi trước bàn thờ, nhìn di ảnh anh mà nước mắt cứ trực trào.
Từng món ăn tôi nấu đều là món anh thích, nhưng vị giác đã mất đi cảm giác ngon lành. Tôi nhớ những lần anh ngồi cạnh, gắp thức ăn cho tôi và nói đùa rằng: Ăn nhiều vào cho khỏe, anh còn lo cho em cả đời. Giờ đây, câu nói ấy chỉ còn vang vọng trong ký ức. Tôi tự hỏi, liệu linh hồn anh có đang ở bên cạnh, nhìn thấy nỗi nhớ và sự cô đơn của vợ?
Buổi chiều, hàng xóm và họ hàng đến thắp hương, chia sẻ câu chuyện về anh. Mỗi lời kể lại khiến trái tim tôi nhói đau, nhưng cũng khiến tôi cảm thấy anh vẫn luôn hiện diện trong ký ức của mọi người. Tôi biết 49 ngày không chỉ là một nghi lễ, mà còn là khoảng thời gian để tôi chấp nhận sự thật và bắt đầu học cách sống thiếu anh.
Đêm đến, tôi ngồi trước bàn thờ, thắp nén nhang cuối cùng. Tôi thì thầm: Anh đi thanh thản nhé, em sẽ cố gắng sống thật tốt, như lời anh đã hứa. Dù nước mắt vẫn rơi, nhưng trong lòng tôi cảm nhận được sự bình yên, như anh đang mỉm cười và gật đầu đồng ý.






