Tôi đành nuốt trọn giọt đắng ngắt đọng lại nơi đầu lưỡi mỗi khi nghĩ về chuyện nhà, cố gạt bỏ qua tiếng bíp, bíp chát chát liên tục từ chiếc điện thoại để đánh dấu từng lô hàng. Lúc này thì Anh xã đi làm ăn xa, vắt cả thanh xuân gửi về những mớ tiền bạc để xây ước mơ, lại không ngờ rằng chính khoảng trống ấy chính là con đường mở ra mọi cám dỗ chênh vênh.
Cách đó cả mấy trăm cây số, căn nhà im phắc đến đáng sợ. Chỉ có tiếng quạt treo tường kêu cọt kẹt, kéo theo từng cơn gió nóng hầm hập quất vào mặt. Vợ yêu ở nhà ôm lấy chính sự cô đơn ấy, để rồi từ những đêm trằn trọc nghe mưa, thân xác cô ấy bắt đầu khao khát một hơi ấm thật. Chẳng cần phải ai khơi mào, bản năng tựa con thú nhốt lâu ngày tìm lối thoát đã kéo chân cô ấy ngả vào vòng tay gầy guộc của gã đồng nghiệp cùng phòng. Chuyện tình chóng vánh ấy cứ thế nảy mầm trong những buổi tan ca kéo dài vô tận, khi mà bàn tay bặm trợn của gã đàn ông lạ hoác cứ thản nhiên mân mê từng vòng eo nhỏ xíu mà lẽ ra giờ này phải có anh xã ôm vào lòng.
Nhưng tàn nhẫn nhất lại là những khoảnh khắc vào giữa đêm. Khi gã đồng nghiệp cạn lời, mệt nhọc rúc đầu vào ngực ngủ ngáy khò khò, người đàn bà ấy lại chùn bước trước bóng tối lạnh lẽo. Cô ta lặng lẽ trườn xuống dưới, đinh ninh tìm lại chút ân tình cuối cùng trước khi trời sáng. Rồi từ đôi môi mọng nước, cô ta cúi xuống một cách gắng sức, tự tay vén vạt quần lót mỏng dính của gã ta rồi từ từ ngậm lấy thứ nam tính đang chùng lõm. Cô ta nhắm nghiền mắt, dùng đầu lưỡi ngấu nghiến quấn lấy từng thớ thịt nóng hổi, liếm mút điên cuồng đến nỗi đầu gối gã đàn ông đập xuống mặt thảm liên hồi.
Liếm cậu bé anh đồng nghiệp – hành động lẳng lặng ấy như một sự trừng phạt ngầm dành cho chính thân mình, vừa thèm khát cái sự thật giả dối ấy, vừa sủa rên lên trong cổ họng vì quá hụt hẫng. Mùi mồ hoi mặn chát, vị đắng ngắt của tình dục vụng trộm cứ thế vương vất khắp phòng, lấn át cả mùi hương quen thuộc ngày xưa trên chiếc gối cũ.
Trong khi đó, nơi xứ người, anh xã vẫn đang cặm cụi cúi lưng dưới cái nắng gắt của công trường hay hít hà hơi lạnh buốt tê người ngoài xưởng. Anh thậm chí chẳng hay biết gì, vẫn mải miết nhắn tin dặn dò vợ nhớ ăn cơm, nhớ uống thuốc, không biết rằng chính đôi tay chai sạn đang bấm phím tin nhắn ấy lại đang vô tình nuôi dưỡng một con quỷ dữ đang ngày đêm đòi mồi ngay giữa giường ngủ của anh. Đêm nay, lại một đêm nữa, tiếng gõ cửa phòng khách không chói tai, nhưng tiếng rên rỉ trong bóng tối kia thì lại vang lên đầy tội lỗi, vắt kiệt sức sống của những kẻ đang tự đày mình vào chốn tối tăm.







