Arina là sinh viên năm hai, xinh đẹp, body nhỏ nhắn nhưng ngực to, mông tròn, da trắng mịn. Vì cửa hàng tiện lợi gần ký túc xá nên cô xin làm part-time. Tại đây cô gặp Kotani – anh chàng cùng ca làm, cao ráo, dễ thương. Hai người nhanh chóng yêu nhau. Arina nghĩ cuộc sống sinh viên của mình thật hoàn hảo.
Cho đến khi Oki-san xuất hiện. Ông ta khoảng 45 tuổi, người thấp béo, mặt mũi xấu xí, bị sa thải từ công ty cũ nên mới chuyển sang làm ở đây. Oki-san làm việc kém, hay lười biếng nhưng lại cực kỳ để ý Arina.
Một hôm, Oki-san kéo Arina ra kho sau cửa hàng, giọng đe dọa:
“Mày biết không? Kotani thằng bạn trai mày hay ăn trộm đồ của cửa hàng. Tao có bằng chứng hết. Muốn tao im miệng không báo cảnh sát thì mày phải nghe lời tao.”
Arina hoảng loạn. Cô biết nếu Kotani bị bắt thì tương lai cậu ấy tiêu tan. Dù ghê tởm Oki-san, nhưng vì yêu Kotani, Arina đành chấp nhận.
Bạn trai ăn trộm đồ, cô gái cho người khác đụ để bảo vệ người yêu.
Tối hôm đó, sau giờ đóng cửa, Oki-san kéo Arina vào phòng kho nhỏ. Ông ta không mất thời gian, xé toạc áo đồng phục của cô, bóp mạnh hai bầu ngực căng tròn rồi đẩy Arina quỳ xuống. Con cặc của Oki-san to bất ngờ, dài và gân guốc. Arina vừa sợ vừa kinh ngạc khi phải ngậm vào miệng.
Oki-san không dịu dàng, hắn túm tóc Arina ấn sâu họng, địt miệng cô một lúc rồi lật cô nằm sấp trên đống hàng hóa, kéo quần lót sang một bên và đút thẳng con cặc to vào lồn. Arina cắn môi đau đớn xen lẫn khoái cảm. Cặc Oki-san to và cứng hơn Kotani rất nhiều, đâm sâu tận tử cung mỗi lần thúc mạnh.
“Ư… đau… chậm thôi…” Arina rên rỉ.
Nhưng Oki-san càng địt càng mạnh, vừa nắc vừa tát vào cặp mông trắng của cô. Chỉ sau vài phút Arina đã run lên ra nước lồn, khoái cảm dâng trào. Oki-san bắn tinh đầy vào trong lồn cô round đầu tiên, tinh trùng nóng hổi tràn ra đùi.
Từ hôm đó, Arina phải “trả giá” cho Oki-san thường xuyên. Ban đầu cô chỉ coi đó là nghĩa vụ để bảo vệ bạn trai. Nhưng kỹ năng của Oki-san cực kỳ giỏi, con cặc to lại dai sức khiến Arina dần nghiện. Mỗi lần bị ông ta đè ra nắc mạnh, Arina lại rên la dâm đãng hơn, hai chân quặp chặt lấy hông hắn, mông cong cao xin địt sâu.
Cô bắt đầu thờ ơ với Kotani. Khi Kotani muốn ân ái, Arina viện đủ lý do từ chối vì “mệt”, “đang đau bụng”. Trong khi đó, cô lại lén lút gặp Oki-san ở kho hàng, phòng thay đồ, thậm chí sau quầy tính tiền vào giờ vắng khách. Oki-san nhiều lần địt cô ngay trên ghế ngồi của Kotani, vừa địt vừa cười khẩy: “Thằng bạn trai mày ngu thật, cặc nhỏ mà dám ăn trộm.”
Cuối cùng Kotani cũng bị phát hiện ăn trộm và bị đuổi việc. Arina biết rõ nhưng cô chẳng buồn bã hay xót xa. Cô chỉ lạnh lùng nói với Kotani vài câu rồi quay đi. Trong đầu lúc này chỉ còn nghĩ đến con cặc to của Oki-san.
Bây giờ Arina chủ động tìm Oki-san. Cô nhắn tin: “Hôm nay ca tối chỉ có hai mình mình với anh, anh muốn địt em ở đâu cũng được…” Cô mặc váy ngắn không quần lót đi làm, sẵn sàng bị Oki-san kéo vào kho bất cứ lúc nào. Arina giờ đây hoàn toàn nghiện bị Oki-san chà đạp, bị bắn tinh đầy lồn mỗi ngày. Cô chấp nhận làm “con đĩ” của ông ta chỉ vì ban đầu muốn bảo vệ bạn trai, nhưng cuối cùng lại bị chính con cặc của Oki-san chinh phục hoàn toàn.
Bạn trai ăn trộm đồ, cô gái cho người khác đụ để bảo vệ người yêu – và cái giá là Arina mãi mãi không thể quay lại với Kotani nữa. Cô chỉ còn thèm được Oki-san địt mạnh mỗi ngày.
#Dự Phòng
VLXX







