Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Mùi hương xà phòng và nước ấm xua tan đi phần nào cái nực ngột trong phòng tắm, nhưng lại không thể nào xoa dịu nổi cơn bứt rứt đang cuộn trào trong người Lily. Vừa rồi, Satoshi lại làm cô thất vọng rồi. Cái cảm giác anh ấy chưa kịp đưa người vào trọn vẹn, chưa kịp để cô thấm đẫm chút ân ái nào thì mọi thứ đã kết thúc trong sự im lặng ngột ngạt. Lily quá quen với việc phải gồng mình ra để an ủi chồng, để tự lừa dối mình rằng anh ấy vẫn ổn. Cô không dám nói, bởi nhìn vào ánh mắt luôn rụt rè, xấu hổ của Satoshi, cô biết anh ấy cũng đang tự cực khổ. Nhưng mà, sự thiếu thốn ấy thì không thể tự dưng biến mất được, nó cứ róc rách từng nhịp, hành hạ cô đêm đêm.

Cửa phòng tắm bỗng kêu cọt kẹt.

Lily giật mình vội vàng lấy chiếc khăn mỏng che ngang ngực, nước mắt suýt nữa thì trào ra khi thấy ông Nakamura – bố chồng già – đang đứng chắp tay sau lưng, khuôn mặt nhăn nhó nhưng đôi mắt lại sắc lẹm lườm nhìn cô từ trên xuống dưới. Ông ta không bước vào, cũng chẳng hề tỏ ra ngượng ngùng hay giận dữ. Ông chỉ khẽ khịt mũi, hít một hơi thật sâu như đang ngửi một món ăn ngon, rồi nhếch mép khinh khỉnh.

“Cháu đừng hoảng hão. Ông lên gác thang nghe đủ hết rồi. Đứa cháu trai vô dụng ấy làm cháu buồn chán phải không?” – Giọng ông cọt kẹt, khô khốc vang lên trong không gian chật hẹp.

Lily cắn môi, nước mắt cuối cùng cũng trút xuống. Bà chồng mất lâu rồi, và Satoshi là con một, nên từ ngày cưới, cô phải dọn về sống chung với ông ta. Ba năm trôi qua, cô chẳng khác gì một con người ở trong nhà của người khác. Mỗi bữa cơm, ông ta chỉ cho phép đàn ông ngồi bàn chính; phụ nữ phải nấu, phải bưng bê, tuyệt đối không được đưa đũa gắp thịt trước mặt đàn ông. Lúc đàn ông xả trym, đàn bà chỉ được cúi gằm mà nuốt cơm. Cứ mỗi khi Lily rảnh, ông ta lại mượn cớ pha trà, rồi thủ thỉ ra vẻ dạy dỗ về cái “thiên chức làm mẹ” của phụ nữ.

“Trọng nam khinh nữ, nhà này không có con trai nối dõi tông đường thì chết không nhắm mắt. Cháu phải nhanh chóng bắn cho nó có tinh, chứ đừng như cái con Satoshi kia, vô dụng cả gan vô dụng lượng,” ông ta từng nói.

Hiểu rõ sự yếu sinh lý của chồng, Lily cắn răng chịu đựng từng lời mỉa mai ghim vào xương tuỷ. Cô tưởng ông ta sẽ tức giận, sẽ mắng mỏ con trai. Nhưng không. Đêm nay, khi chứng kiến thân thể trần trụi ướt át của con dâu, mắt ông ta lại lấp lánh một dục vọng xảo quyệt. Ông ta không thấy tội nghiệp cho Satoshi, mà chỉ thấy con dâu của mình đang bị bỏ đói.

Ông ta chậm rãi bước vào, khép cửa lại. Dưới lớp khăn tắm mỏng tang, thân hình trắng ngần của Lily run lên từng cơn.

“Đừng sợ. Cháu mệt mỏi, cháu buồn chán vì thằng đàn ông kia, ông biết. Ông không phải người ngoài, ông là bố cháu. Tối nay, để ông dạy cháu cách thật sự để cho cái lồn nó sung sướng,” ông ta khẽ gằn từng chữ.

Ngay khi đôi bàn tay thô ráp, đầy mụn rỗ và vết sẹo của ông ta bắt đầu mân mê cặp vú non tơ của cô, Lily định đẩy ra. Nhưng rồi, cô bất lực. Những ngón tay của ông ta lướt qua đầu ti, siết mạnh khiến chúng vươn cứng đùi lên. Một ngón tay thô ráp luồn lút vào giữa hai mép lồn cô, chà xát lên điểm G đang căng cứng vì ham muốn bị kìm nén quá lâu.

Cảm giác đó... quá lạ. Quá tàn bạo, nhưng lại quá đỗi ma mị. Ông ta không có kỹ thuật nhẫn nại như những chàng trai trẻ, nhưng sự tàn nhẫn, sự xô đẩy của tuổi tác lại mang một sức nặng dồn dập tàn phá mọi hàng rào tâm lý. Ông ta đẩy ngã cô dựa vào vách kính, cởi phăng cái khăn tắm, rồi để con cặc già cỗi nhưng vẫn ương ngạnh của mình ép chặt vào cửa mình Lily.

Không có những lời yêu thương, không có nụ hôn âu yếm. Chỉ có tiếng bạch bạch của những cú ấn mạnh mẽ. Ông ta ấn hông mình vào cô một cách dã man, từng nhịp từng nhịp nện vào tận sâu bên trong khoang tử cung. Sự chênh lệch tuổi tác, sự cấm đoán đến ngột ngạt, mọi thứ hòa quyện lại thành thứ gia vị ngon nhất nhồi nhét vào cơ thể Lily. Cô kêu rên lên, hai tay bấu lấy lưng ông ta, nhanh chóng đu đưa theo nhịp phập vỗ.

Khoảnh khắc ông ta ợ nóng xả tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bơm sâu vào tận trong cùng, một đợt co rút sung sướng mãnh liệt bắn thẳng lên não khiến Lily gần ngất đi. Đó là cảm giác mà Satoshi – người chồng yếu ớt của cô – chưa bao giờ, tuyệt đối không bao giờ mang lại được cho cô.

Rầm!

Cửa phòng tắm bật mở. Lily thở hổn hển, cơ thể trần trụi ướt sũng, hai chân vẫn đang dạng ra vì dư âm sung sướng chưa kịp tản. Tim cô đập thình thịch, cơn giận dữ và sự sợ hãi trỗi dậy. Cô phải ghê tởm ông ta cặn bã này! Cô phải la hét, phải mắng mỏ, phải bảo vệ danh dự của gia đình!

Nhưng rồi, khi bước chân trần chạm xuống sàn gỗ lạnh, một kỷ niệm giác quan khủng khiếp lại ập về não. Cái cảm giác căng phồng tột độ ở cửa mình, cái cảm giác bị trọn vẹn một vật lạ lẫm đút sâu vào, và cái cảm giác bùng nổ bên trong... Chúng như những cơn sóng thần, cứ ùa ùa quẫy thíc trong đầu cô, khiến cô không thể không day hai đùi vào nhau. Cơn bứt rứt ấy không lặn đi, nó kêu réo lên đòi hỏi thêm.

“Cháu định làm gì đây, con cặc ông ta bỏ lại trong người cháu đầy đủ rồi đó. Đừng tưởng cháu giấu Satoshi và gia tộc này được,” ông ta đi ra cửa, để lại câu nói xẵng xược nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào thân hình run rẩy của cô.

Từ hôm đó, thế giới của Lily bị xé toạc hoàn toàn. Ban ngày, cô vẫn là con dâu ngoan, vẫn cúi gằm thái thịt, vẫn mỉm cười cúi chào khi gặp Satoshi. Nhưng đêm về, khi căn nhà chìm vào im lặng, cái lồn của cô lại kêu réo gọi tên ông ta.

Sự việc cứ thế lặp đi lặp lại. Không biết đã là đêm thứ mấy, lần thứ bao nhiêu. Lily chủ động mua những bộ đồ lót ren mỏng tang nhất, chủ động khoe thân với ông ta mỗi khi đi lên gác. Cô để ông ta chĩa cặc già vào mà nện. Cô nhắm mắt tận hưởng, cảm nhận từng cái nhịp đập mạnh mẽ của hông ông ta đập vào mông mình. Cứ mỗi lần đạt đến đỉnh, ông ta lại phóng trọn vẹn dòng tinh trùng nóng bỏng trộn lẫn những đợt xuất tinh già nua đậm đặc vào sâu bên trong tử cung cô. Cô thậm chí dặn lòng không được vệ sinh, không được xả bồn cầu ngay, chỉ để giữ lại chút vết tích của ông ta ở lại trong cơ thể mình – một sự phản bội tàn nhẫn nhưng vô cùng thỏa mãn dành cho Satoshi.

Sự việc cứ thế trôi đi trong im lặng và dục vọng, cho đến một buổi sáng mùa xuân lạnh lẽo.

Cơn buồn nôn ập đến bất ngờ khiến Lily chạy vội vào toilet. Cô nôn ọe, nhưng kỳ lạ là bụng lại cồn cào hơn. Cầm que thử thai trên tay, nhìn vào hai vạch đỏ chói lọi hiện lên rõ mồn một, Lily không mừng rỡ như những người phụ nữ khác.

Cô đứng bẹp dưới sàn, hai tay ôm lấy cái bụng phẳng lì mà run rẩy đến bật khóc. Sự thật phũ mặt như một tảng băng đè nát tim cô. Bụng này... bụng này đang mang mầm sống của ai? Tốc độ Satoshi yếu ớt của cô chắc chắn không thể nào tạo ra được một sinh linh. Nhưng... nhưng ông ta ư? Ông ta cũng chỉ có mỗi đêm ăn nằm với cô thôi, cũng không dùng biện pháp...

Cái bụng ngày càng lớn lên từng ngày. Vòng eo của Lily phình ra, những lời đồn đoán trong gia đình bắt đầu rộ lên, nhưng Satoshi vẫn ngơ ngác, vẫn cúi đầu xấu hổ khi nghe ba mình mắng mỏ con dâu vô dụng, bảo không biết đẻ trai hay đẻ gái. Lily cũng không biết phải nói ra sao nữa.

Trước gương, cô cởi áo, chiếc bầu ngực đầy đặn mà người từng gặm nhấm giờ đây giờ trông như của một người dưng. Một tay cô vuốt ve bờ bụng nhô lên cao, nơi đang có một sinh mạng đang lớn dần. Trong bụng cô đang chứa dòng máu vô dụng của Satoshi, hay là dòng máu cặn bã, tàn nhẫn nhưng lại mang đến cho cô nụ đam mê sung sướng nhất của ông Nakamura?

Cô không biết nữa. Tất cả những gì còn lại là một sự thật đau đớn: Cô đang mang trong mình một đứa bé không cha, và một bí mật đen tối mà cả hai người đàn ông trong nhà này đều không hề hay biết.

#Dự Phòng
VLXX