Bàn phím gõ lên từng tiếng xào xạc trong không gian im lặng đến ngột ngạt của văn phòng. Hôm nay là một ngày chạy đua với những bản báo cáo không tên, và tôi đang cố gắng ép bản thân thức tỉnh giữa cơn mệt mỏi để chốt lại những trang tài liệu cho ngày mai. Bỗng nhiên, bầu trời như bị ai đó xé toang, tiếng sấm nổ đánh ầm cái vào tai. Mưa rền ào ào đổ xuống, xối xối đập vào những ô cửa kính lớn của tòa nhà, che mờ đi toàn bộ ánh đèn đường ngoài kia.
Tôi lặng người nhìn ra cửa sổ trong khoảnh khắc trời sập tối hẳn. Ô thì để quên ở nhà, còn mấy chuyến tàu điện ngầm cũng vừa dừng hẳn hoạt động từ nãy. Không còn cách nào khác, tôi đành kéo ghế ra, nằm dài trên sofa của phòng họp nhỏ, chấp nhận cuộc đời mình sẽ bị kẹt lại công ty với cô đồng nghiệp trong đêm mưa bão này.
Đang chợp mắt thì cánh cửa phòng tổng hợp bật mở với tiếng rầm lớn. Hikari-senpai hớt hải chạy vào, mái tóc dài của cô ấy bung xõa lộn xộn, đôi vai nhỏ run rẩy bấu chặt vào thành cửa. Thì ra cô quên một bản hợp đồng rất quan trọng để nộp sáng mai, cố chạy ngược lên tầng thượng lấy thì đụng ngay lúc mưa xối xả nhất. Cả người cô ướt sũng, nước chảy ròng ròng từ mái tóc đen óng xuống đôi chân trần đang co ro vì lạnh.
Tôi vội vàng đứng dậy, lật đật đi tìm khăn khô trong tủ quần áo nhân viên. Khi tôi quay lại, ánh đèn huỳnh quang chiếu rọi xuyên qua lớp vải sơ mi trắng mỏng manh của cô. Nước làm vải bẹp sát vào da thịt, khiến những đường nét cơ thể ấy không thể nào che giấu. Một mảng da trắng hồng, căng mịn hiện lên rõ rệt, viền bộ đồ lót đen mỏng tang lấp ló ở rốn, lôi kéo ánh nhìn của tôi ngập ngừng lại.
Cái nhìn của tôi đơ ra, quên hẳn việc mình đang đứng trên một văn phòng công sở. Bỗng nhiên, một tia chớp xé ngang bầu trời, tiếng sấm sét ầm ầm gầm rú ngay trên nóc tòa nhà khiến cả dãy đèn điện nhấp nháy rồi tắt ngấm. Hikari-senpai sợ hãi hét lên một tiếng nhỏ, rồi lao bổ vào ôm chặt lấy tôi đến mức nghẹt thở, đôi chân cô ấy vòng lấy hông tôi, mặt cọ cọ tìm ngực tôi giữa bóng tối mù mịt.
Hơi thở của cô phả nóng rực lên cổ tôi. Mùi hương thoang thoảng từ cơ thể – thứ hương thơm pha lẫn mùi mưa lạnh và một chút mùi nước hoa quen thuộc – tràn ngập khứu giác. Làn da mịn màng, ẩm ướt của cô tiếp xúc trực tiếp vào cánh tay tôi. Một luồng điện lạ kỳ chạy dọc sống lưng, đầu óc tôi chao đảo rồi trống rỗng hoàn toàn. Tự phòng vệ trong óc vỡ vụn, bản năng nam tính trỗi dậy hung hãn. Tôi không thể kiềm chế được nữa, bàn tay to lớn của tôi vòng ra sau, siết chặt lấy eo cô, rồi vuốt ve tò mò dọc theo những đường cong đầy sức sống ấy. Lớp da trắng hồng nóng rực dưới đôi tay thô ráp của tôi, làm nhịp thở của cô ngày một dồn dập và nặng nề.
Nhưng cơn say mê ấy kéo dài không bao lâu. Khi tiếng rên thoát khỏi cổ họng cô, tôi chợt tỉnh táo lại như bị tạt một gáo nước lạnh. Đầu óc trỗi dậy muộn màng, nhận ra việc làm của mình mới là người lớn hơn, người có gia đình, lại đang chọc chạm vào một cô gái trẻ trong thời khắc mất kiểm soát.
Tôi cắn răng, vội vàng buông tay ra, lùi người bước lùi. Xin lỗi, Hikari. Tôi... tôi không nên làm thế, giọng tôi run rẩy cố giữ lấy chút lý trí cuối cùng. Tôi định quay mặt đi để cô ấy có thể lấy lại bình tĩnh.
Nhưng khi tôi mới lùi được nửa người, một đôi tay yếu mềm bất ngờ quấn chặt lấy cổ tôi. Hikari-senpai ngước nhìn tôi trong bóng tối, đôi mắt long lanh vẫn còn đẫm nước nhưng nỗi sợ hãi lúc nãy đã biến mất sạch thay vào đó là một sự khao khát mãnh liệt, nung nấu. Cô ấy không hề đẩy tôi ra, không hề ngượng ngùng hay chống cự như một cô nhân viên văn phòng lẽ phải. Thay vào đó, ngực cô phập phồng, môi cô hé mở thở dốc, rồi chợt cô chủ động kéo mặt tôi xuống, hôn tôi một cách cuồng nhiệt, dính chặt môi như muốn nuốt chửng lấy nhau.
Lời thì thầm gợi tình rơi rớt bên tai tôi giữa tiếng mưa rít ngoài kia. Hàng rào đạo đức cuối cùng sụp đổ hoàn toàn trước sự thúc giục của cô. Chúng tôi ngã vật xuống chiếc sofa cũ. Quần áo lần lượt bị kéo rớt xuống sàn. Cơ thể ướt sũng – một bên là nước mưa lạnh lẽo vừa táp, một bên là mồ hỏi nóng rực của dục vọng – trần truồng hòa quyện vào nhau. Không còn sự ngần ngại hay giới hạn của ngày thường, chỉ có tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng mưa bão, những đôi tay dò xét, cắn mút và đôi chân quấn lấy nhau đến tận sáng.
Ngoài kia, cơn bão đã tan. Màn đêm mưa bão tàn lụi nhường chỗ cho những tia nắng mỏng manh của buổi bình minh, len lỏi qua kẽ cửa rọi xuống bộ quần áo vương vãi trên sàn. Sự im lặng của buổi sáng trong văn phòng chợt bị phá vỡ bởi một tiếng thở dài dài, khuôn mặt Hikari-senpai tựa vào vai tôi, mái tóc rối bời, làn da vẫn ửng hồng vì những gì đã diễn ra suốt đêm qua.






