Bố chồng xin con dâu đút vào 10 giây thôi nhưng sao bố nhấp lâu thế?
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày đó, khi bố chồng tôi ngồi lặng lẽ trước mâm cơm, đôi mắt đỏ hoe, bàn tay run run cầm đôi đũa mà không đưa lên miệng. Sau khi mẹ chồng qua đời, ông như mất đi một phần hồn, cả ngôi nhà chìm trong sự tĩnh lặng đau buồn. Tôi, với tư cách là con dâu, chỉ biết cố gắng chăm sóc, động viên ông từng chút một.
Hôm ấy, sau khi dọn dẹp bữa tối, tôi ngồi bên ông, nhẹ nhàng hỏi: Bố ơi, nếu có gì con làm được, bố cứ nói nhé. Gì con cũng sẽ làm hết ạ! Tôi nghĩ ông sẽ xin tôi nấu món gì đó, hay đơn giản là ngồi bên ông lâu hơn. Nhưng không…
Ông nhìn tôi, ánh mắt đục ngầu nhưng lại chứa một thứ ánh sáng kỳ lạ, như sự thèm khát bị dồn nén quá lâu. Rồi ông thì thầm, giọng khàn khàn: Ta muốn… con đút vào… bên trong Riko… chỉ 10 giây thôi! Con nói gì cũng làm mà phải không?
Tôi sững người, tim như ngừng đập. Không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất ngờ đến mức không tin vào tai mình. Ông là bố chồng, người tôi tôn trọng, người đã đối xử với tôi như con gái. Nhưng dường như nỗi cô đơn, sự trống vắng sau khi mất vợ đã đẩy ông vào một trạng thái khác, nơi ranh giới giữa tình thân và dục vọng trở nên mờ nhạt.
Tôi không biết phải phản ứng thế nào. Nếu từ chối, liệu ông có suy sụp hơn? Nếu đồng ý, liệu tôi có còn là con dâu trong mắt mọi người? Nhưng rồi, trong khoảnh khắc ngập ngừng, ông đã tự mình hành động… và 10 giây ấy kéo dài hơn tôi tưởng.
Cuối cùng, khi mọi thứ kết thúc, tôi chỉ biết ngồi thẫn thờ, tự hỏi: Bố nhấp lâu thế… là vì sao? Phải chăng đó không chỉ là nhu cầu thể xác, mà còn là nỗi khát khao được yêu thương, được ôm ấp trong sự cô đơn tột cùng?
Câu chuyện này không chỉ là về một khoảnh khắc nhạy cảm, mà còn là về sự đụng độ giữa nghĩa vụ và đạo đức, giữa tình thân và ham muốn. Và tôi, một người con dâu, giờ đây phải tự mình tìm câu trả lời…







