Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
11 lượt xem

Nỗi cô đơn cứ lớn dần sau khi người vợ yêu dấu ra đi vì căn bệnh quái ác. Ngôi nhà vốn ấm áp giờ chỉ còn lại tiếng bước chân trống trải của ông cụ, mỗi sớm mai hay chiều muộn đều nghe văng vẳng nỗi nhớ. Có những đêm, ông thức trắng, nhìn bức ảnh trên bàn thờ, nước mắt cứ tuôn rơi, cảm giác cuộc đời như chấm hết từ lúc ấy. Nhiều lúc, ông tự hỏi bản thân có nên tiếp tục sống hay không, nhưng ánh mắt của con trai và nụ cười dịu dàng của con dâu lại khiến ông chùn bước.

Con trai ông, dù bận rộn với công việc, vẫn luôn cố gắng về nhà thăm bố mỗi cuối tuần. Con dâu, với vẻ ngoài dịu dàng và giọng nói ấm áp, thường xuyên trò chuyện cùng ông, nấu những món ăn ông thích và lắng nghe những câu chuyện ngày xưa của ông. Dần dần, ông cảm nhận được tình yêu thương từ họ, như một tia sáng le lói giữa bóng tối. Cuộc sống dần có ý nghĩa trở lại, ông bắt đầu ra vườn chăm sóc cây cối, tham gia các hoạt động của khu phố, và cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn.

Một ngày mưa tầm tã, ông bị trượt chân ngã trên đường về nhà, may mắn thay, con dâu đi ngang qua kịp thời đỡ ông dậy. Ánh mắt lo lắng và bàn tay ấm áp của cô khiến trái tim ông xao xuyến. Từ đó, ông bắt đầu để ý đến cô nhiều hơn, không chỉ vì lòng biết ơn, mà còn vì một thứ tình cảm khác lạ, khó có thể gọi tên. Những buổi chiều, ông thường tìm cớ để được ở bên cô, nghe cô kể chuyện, nhìn cô cười. Và rồi, một buổi tối, khi con trai đi công tác, ông không kìm được lòng mình nữa, tiến lại gần cô, giọng run run: Bố ơi dừng lại đi! - ông tự nhủ, nhưng trái tim đã vượt quá tầm kiểm soát.

Cô con dâu ngỡ ngàng, đôi mắt mở to, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ông lúng túng, hối hận, nhưng cũng không thể rời mắt khỏi cô. Khoảnh khắc ấy, ông nhận ra mình đã đi quá xa, vượt qua giới hạn của đạo đức và luân thường. Cảm giác tội lỗi dâng trào, ông lùi lại, vội vàng xin lỗi, rồi lủi thủi vào phòng, đóng sầm cửa lại. Đêm ấy, ông trằn trọc, nước mắt tuôn rơi, tự trách mình đã đánh mất lý trí, đánh mất tất cả. Ông biết, từ nay, ông sẽ phải sống trong sự day dứt, ân hận, và có lẽ, mãi mãi không bao giờ dám đối mặt với con trai và con dâu nữa.

#Dự Phòng
VLXX