Tôi từng tự nhủ rằng việc phải đi công tác xuyên tỉnh cùng gã trưởng phòng tên Tuấn là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Tuấn là một kẻ độc tài, bề tỵ, luôn tìm cách soi mói và chê bai tôi trước mặt đồng nghiệp. Nhưng hóa ra, định mệnh còn có những trò đùa tàn nhẫn hơn thế rất nhiều.
Buổi tối hôm đó, đối tác khách hàng khá hào phùng, kéo cả phòng đi ăn mừng ở một nhà hàng sang trọng ngoại ô. Đêm về, mưa bão bất chợt ập xuống, đường đèo dốc trơn trượt. Để đảm bảo an toàn, xe khách buộc phải dừng lại giữa đường. Kết quả là, Tuấn và tôi đều lỡ mất chuyến tàu cuối cùng về Tokyo.
Không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thuê tạm một phòng trọ ở trạm dừng chân này. Căn phòng chật hẹp, mùi ẩm mốc, đặc biệt là cái quạt treo tường cũ kỹ kêu cạch cạch cả đêm vì… không có điều hòa. Mặc dù trong lòng căm ghét tột độ, tôi vẫn buộc phải gạt giường gối ngủ chung với gã khốn kiếp này.
Tôi cố nhắm mắt ngủ quên đi những mệt mỏi, nhưng chưa kịp chợp mí thì một bàn tay to bựa, đầy mùi rượu bia đã bịt chặt lấy miệng tôi. Thuốc mê bay vào mũi, thế giới xung quanh bắt đầu quay cuồng, cơ thể tôi dần rơi vào trạng thái bán thức bán mê, tứ chi nhức nhối không thể nhúc nhích nổi.
Khi ánh sáng lờ mờ trở lại, tôi hoảng hốt nhận ra mình đang bị Tuấn đè bẹp dưới thân. Cái gối đã bị ông ta gạt đi. Trong bóng tối và tiếng quạt kêu ạch ạch, thân hình trần trụi của hắn đang dán chặt vào tôi. Cú thao tác ban đầu của hắn dứt khoác, tàn nhẫn và bạo lực, mang đậm sự trả thù của kẻ quyền lực. Nước mắt tôi lưng chừng, sự nhục nhã và tuyệt vọng bóp nghẹt tim. Hắn cắn mạnh vào quai hàm, ép tôi phải há miệng thở những hơi nóng ngột ngạt. Trong lúc ấy, hắn cũng dùng điện thoại của tôi chụp trộm lại những tấm ảnh tôi đang hoảng loạn, trần trụi dưới thân hắn.
Sáng hôm sau, khi tôi định lao vào đánh gã cho một trận, Tuấn cười khẩy, lôi ra chiếc điện thoại. Chị nghĩ em có thể hủy hoại anh được sao? Anh gửi toàn bộ ảnh này cho sếp chị và chồng chị xem thì em tính sao đây? Tiếng tách của nắp chai nước suối vang lên. Hắn vừa dọa nạt, vừa mở to cổ áo, khêu gợi cơ bụng săn chắc.
Tôi run rẩy, lòng đầy căm hận nhưng đành phải bất lực cúi đầu. Từ đó, đêm nào ở khách sạn, ông ta cũng tìm cách ép tôi phục vụ. Ban đầu tôi chỉ khóc lóc và cắn môi chịu đựng, nhưng kẻ bản chất lăng loàn như hắn lại cực kỳ thích thú khi thấy sự phản kháng của tôi.
Dần dà, sự tàn nhẫn ban đầu của hắn chuyển hóa thành những đường nét điêu luyện, ma quái. Hắn học hỏi thể loại tình dục qua rất nhiều tư liệu. Khi màn đêm buông xuống và căn phòng không điều hòa nóng hầm hập vì nhịp thở nặng nề, đôi bàn tay to thô ráp của hắn biến thành những chiếc vuốt ve thần kỳ. Hắn dùng lưỡi khuấy đảo điểm G sâu bên trong tôi, dùng những tư thế góc cạnh ép tôi va đập liên tục vào nhau.
Bất chấp lý trí đang căm ghét và chửi rủa hắn, cơ thể dưới thong dại của tôi lại phản bội tâm trí. Cảm giác sung sướng dâng trào mãnh liệt, cuồn cuộn từ đáy tử cung, xông thẳng lên tận đỉnh đầu. Đỉnh này nối tiếp đỉnh khác, tiếng rên bị nghẹn ở cổ họng của tôi hòa lẫn tiếng cười thỏa mãn của hắn. Dù nước mắt vẫn rơi lã chả mỗi khi xuống giường, nhưng bản năng dục vọng trong người tôi đã hoàn hàng gã trưởng phòng khốn kiếp này. Tôi trở thành món đồ chơi tình dục bất đắc dĩ mà hắn thao túng mỗi đêm, trong căm hờn nhưng cũng đắm chìm trong cơn địa chấn khoái cảm mà chính hắn mang lại...







