Chị dâu tôi là một người phụ nữ quyến rũ với vóc dáng mảnh mai, làn da trắng ngần và đôi mắt biết cười. Chị luôn biết cách chăm sóc bản thân, từ việc chọn trang phục đến cách trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế. Mỗi lần chị xuất hiện, căn phòng dường như sáng bừng lên bởi khí chất tự tin và duyên dáng của chị.
Cuộc sống hôn nhân của chị không hạnh phúc như vẻ bề ngoài. Chồng chị thường xuyên vắng nhà vì công việc, để lại chị cô đơn trong căn nhà rộng lớn. Tôi, với vai trò là em chồng, thường xuyên ghé thăm để giúp đỡ chị việc nhà hoặc chỉ đơn giản là trò chuyện cho đỡ buồn.
Một buổi chiều cuối tuần, tôi đến nhà chị để sửa giúp cái vòi nước bị hỏng. Chị mặc chiếc váy liền màu pastel nhẹ nhàng, tóc buông xõa tự nhiên. Khi tôi cúi xuống để kiểm tra đường ống, chị bất ngờ cúi xuống cùng, gương mặt chị gần đến mức tôi có thể cảm nhận hơi thở ấm áp của chị phả vào má. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường.
Chị cười khúc khích, tay chị vô tình chạm vào tay tôi khi đưa cho tôi chiếc khăn lau. Cảm giác ấy thật lạ lùng, vừa ngọt ngào vừa đầy cám dỗ. Tôi biết mình không nên, nhưng có một thứ gì đó trong ánh mắt chị khiến tôi không thể cưỡng lại.
Từ đó, mỗi lần gặp chị, tôi đều cảm nhận được một sự thu hút kỳ lạ. Chị như một đóa hoa nở rộ giữa mùa đông, đẹp đẽ và đầy mê hoặc, khiến tôi không thể không ngước nhìn. Nhưng tôi cũng hiểu rằng, đó là cám dỗ của chị dâu, thứ cám dỗ mà tôi phải học cách kiểm soát nếu không muốn đánh mất chính mình.







