Đêm xuống, gió mang theo cái lạnh lọt thỏm qua kẽ áo. Em tựa vào vai anh chàng, hơi thở gấp rút phả vào tai, rủ anh ta rời xa những con đường quen thuộc để tìm một chỗ thực sự chướng, thực sự bẩn bột. Em cần thứ gì đó mạnh mẽ hơn những chiếc giường êm ái, cần thứ có thể cọ xát trọn vẹn vào ranh giới kìm hãm của bản thân.
Vừa bước vô định, gót giày đạp lên những tảng đá phủ rêu hay nhánh cây khô gãy gọn, em liền chấm dứt mọi chần chừ. Khu nhà hoang này hoàn hảo đến đáng sợ. Những bức tường bong tróc loang lổ, bốn bề chỉ có tiếng rên rỉ của cỏ dại và tiếng vỗ cánh rập rình của lũ dơi. Không một bóng người, không ánh đèn, chỉ có màn đêm bủa vây kẽ hở của hai bộ quần áo.
Hai đứa vội vã dựa lưng vào bức tường gạch thô kẽ. Cảm giác lạ khi được người lạ doggy trong nhà hoang lan tỏa từng cơn sóng âm xuyên thấu xuống dưới. Ánh trăng lờ mờ đập thẳng vào gai lưng em mỗi lần anh ta tạt hông vào sâu thẳm. Mặt bê tông mấp mô cạ mạnh vào bụng, nhưng em chẳng hề màng đến cơn đau vật lý ấy. Động tác nhịp nhàng rạo rực, thân thể va đập ầm ầm vào tường gạch thét lên từng nhịp.
Cái sợ hãi lúc này chẳng còn là thứ để giữ chân em nữa, mà biến thành một chất xúc tác điên rồ. Em nghĩ về những con đường trống rỗng cách đó vài chục mét, nghĩ về cái khả năng một ai đó bất chợt bước vào và bắt quả tang. Chính giây phút nghĩ rằng mình có thể bị phơi bày dưới ánh đèn pha ấy lại hun thét máu dâm thủy trong người em sôi lên tóe lửa. Em càng muốn chọc thủng cơn nguy hiểm ấy ra.
Bàn tay em vội vàng tìm đến dây kéo, móng tay cào xước lớp vải mà cũng chẳng thèm rụt lại. Quần áo bị vất tung loằng ngoằng xuống đất đá cuội. Bỏng rát da thịt, em bộc lộ trọn vẹn thân hình trước màn đêm. Cứ mỗi cú nhấn hông gãy gọn và sâu thẳm của anh ta, em lại cắn chặt răng, mắt nhắm nghiền để tận hưởng sự khoái lạc ngây ngất hơn. Chẳng còn ranh giới, chẳng còn che giấu; ở giữa đống hoang tàn ấy, em dâng trọn thân thể cho cơn thèm khát bản năng nhất để bung xõa cho thỏa cái lửa đang nuốt chửng lấy lý trí.







