Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
7 lượt xem

Trong căn nhà nhỏ ở ven đô, mọi thứ đều yên bình đến lạ. Những bức tường đã ngả màu, những khung cửa kêu cót két khi gió thổi qua. Mỗi buổi chiều, khi mặt trời dần khuất sau rặng tre, nơi ấy vẫn có tiếng cười giòn tan của một cô bé chừng mười bốn tuổi. Cháu gái ngây thơ thường chạy nhảy quanh vườn, tay cầm que kem tự làm, mắt ngước nhìn bầu trời không chút nghi ngại.

Người chú của em - một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, vẻ ngoài điềm đạm và hiền lành - lại là người hay ngồi trên chiếc xích đu cũ, mỉm cười nhìn cháu gái chơi đùa. Mỗi lần em mệt, em lại chạy đến bên chú, ngồi lên đùi chú, vô tư kể chuyện ở trường. Chú lắng nghe, vuốt tóc em, hỏi han từng điều nhỏ nhặt.

Nhưng dần dà, những cử chỉ ấy trở nên khác lạ. Đôi khi, chú giữ em lại lâu hơn bình thường, hay hỏi những câu hỏi riêng tư hơn. Em không để ý, bởi cháu gái ngây thơ tin rằng chú luôn yêu thương mình. Người chú gian xảo biết điều đó, và chính sự tin tưởng ấy đã trở thành lớp áo giáp mỏng manh, dễ dàng bị đâm thủng.

Mỗi buổi tối, khi nhà đã vắng tiếng người lớn, chú thường rủ em ngồi cùng xem phim. Ban đầu chỉ là những bộ hoạt hình vui nhộn, sau đó là những bộ phim tình cảm nhẹ nhàng. Em vẫn ngồi gần chú, đôi khi vô tình tựa vào vai chú, lòng tin ngây thơ không chút nghi ngờ.

Dần dà, những hành động của chú trở nên mờ ám hơn. Em không hiểu tại sao bỗng dưng chú ôm em chặt hơn, hay hỏi em những câu khiến đôi má ửng hồng. Em ngại ngùng, nhưng vẫn không dám né tránh, bởi trong tâm trí non nớt của cháu gái ngây thơ, chú vẫn là người thân duy nhất, là chỗ dựa an toàn.

Chính sự tin tưởng mù quáng ấy đã khiến em trở thành con mồi ngọt ngào trong mắt người chú gian xảo. Dù em không hề biết, những bước đi nhẹ nhàng ấy đã dần đưa em vào một mê cung không lối thoát, nơi niềm tin trở thành vũ khí sắc bén nhất.

#Dự Phòng
VLXX