Dì Touko đến ở tạm tại phòng tôi vì chuyến công tác kéo dài một tuần, nhưng công ty lại quên đặt nhà nghỉ cho dì. Touko xinh đẹp, dáng người chuẩn, nhưng tính cách mạnh mẽ, thẳng thắn khiến tôi từ nhỏ đã hơi e dè khi tiếp xúc. Dường như chẳng xem tôi là đàn ông, dì vô tư để lộ những đường cong nóng bỏng hay dáng vẻ trong chiếc quần tất mỏng manh, khiến tôi không thể không để ý. Cuối cùng, không thể kiềm chế được ham muốn, tôi đã bất ngờ chạm vào cô, để tay lên vòng hông đầy mê hoặc của dì…
Vốn chỉ nghĩ đó là khoảnh khắc bốc đồng, nhưng ánh mắt của Touko sau đó lại khiến tôi ngơ ngác. Không phải tức giận, không phải kinh hãi, mà là thứ cảm xúc khó đoán lướt qua rất nhanh. Đêm ấy, tôi trằn trọc, nhớ lại hình ảnh dì trong bộ váy ngủ mỏng tang, bước ra khỏi phòng tắm với làn da vẫn còn hơi nước, mái tóc ướt đẫm ôm lấy bờ vai thon gọn. Cảm giác quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, ranh giới giữa người thân và người đàn bà trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Những ngày sau đó, khoảng cách giữa chúng tôi dường như thay đổi. Touko vẫn cư xử như thường, nhưng đôi khi lại vô tình chạm nhẹ vào cánh tay tôi, hoặc cúi người trước mặt tôi với một khoảng cách quá gần, khiến tôi cứng người lại. Tôi không biết đó có phải là cố ý hay không, nhưng mỗi lần như vậy, tim tôi lại đập loạn nhịp. Và rồi, một buổi tối, khi căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng ấm áp, dì ngồi cạnh tôi, tay chạm nhẹ vào cổ tay tôi và thì thầm: "Có phải cháu đang để ý dì không?" Giọng nói ấy, cử chỉ ấy, khiến tôi hoàn toàn mất kiểm soát.







