Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
8 lượt xem

Suzuki là sinh viên năm hai, cái tuổi mà đám bạn cùng lớp đã lùa lũn túc tắc đi thực tập, đi xin việc còn cậu thì chả có tí định hướng nào cả. Thời gian cứ trôi đi, ngày nào cũng cái cảnh thức dậy, phóng xe tới trường, ngả lưng ở một góc hành lang nghe giảng mà cái đầu trống rỗng, rồi lại phóng xe quay về căn trọ cũ kỹ. Bên ngoài thì máy móc sửa đường ầm ầm, tiếng trẻ con khóc la, tiếng hàng xóm cãi vã chửi bới, tiếng tivi mở vang lỏi từ phòng kế bên cứ chát chát chà đạp lên hệ thần kinh của cậu. Cứ thế, cuộc sống bế tắc lôi kéo Suzuki xuống đáy, nhưng mà tính tự trọng con người và cái sĩ diện sinh viên nó bắt cậu phải cắm đầu cắm cổ học, bằng mọi giá phải năn nỉ thầy cô, chép bừa chép chác cho ra một tấm bằng cho đẹp mắt. Cậu chẳng mơ mộng gì về một công việc lương cao, chỉ mong cầm cái bằng đó mà bước ra khỏi cái xó xỉnh này, trốn thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn ngột ngạt đang bóp nghẹt lấy cậu.

Nhưng biến cố lại nổ ra đúng lúc cậu suy sụp nhất. Một người phụ nữ bí ẩn mới chuyển tới căn hộ bên hông. Ngay từ lần chạm mặt đầu tiên, cái dáng đi mơn trớn cùng đôi mắt liếng đưa của cô ấy đã làm tan nát cả sự tập trung cao độ của Suzuki. Mùi nước hoa đắt tiền, làn da trắng ngần và giọng nói trầm ấm, lả lơi cốt tình cốt dáng cứ đánh thức một thứ khát khao cằn cỗi đã chôn vùi lâu lắm bên trong cậu.

Một buổi chiều nọ, trời đổ mưa, cậu tình cờ thấy cô ấy đang loay hoay trước cửa, bấm chìa nhiều lần mà ổ khóa cứng ngắc. Hỏi ra thì hóa ra cầu dao ở hộp điện chung toàn khu bị nhảy liên tục, nhà cô nàng tối om. Suzuki chẳng nghĩ ngợi nhiều, cởi giày lao vào nhà kiếm cái đèn pin rồi trèo ra bấm lại cầu dao giúp cô. Sáng hôm sau, cửa phòng Suzuki vừa mở ra thì thấy Kana – tên của cô nàng hàng xóm – đang đứng ngoài hành lang với hai hộp bento nóng hổi. Cô nói mời cậu ăn sáng để cảm ơn chuyện hôm qua.

Đang muộn giờ đi học cái mịa nó bận, bụng thì réng nhưng khi ánh mắt phượng võng của Kana ngó thẳng vào mặt cậu, Suzuki lại thấy cái đầu gật lụp. Sau bữa sáng cô nàng còn nũng nịu nhờ cậu xoa bóp đôi vai nhức cứng vì mang vác. Ban đầu Suzuki chỉ ngần ngừ đưa tay xoa nhẹ, nhưng rồi bàn tay Kana lại chủ động ép bàn tay gầy guộc của cậu áp chặt xuống ngực. Từng cú siết nhẹ nhấn mạnh vào bầu vú căng tròn khiến Suzuki như bị điện giật. Từ đó, Kana dỗ dành, thì thầm những lời dâm đãng vào tai cậu, tiếng rên rỉ giả vờ đau nhức biến thành tiếng rên rỉ sung sướng.

Vài tháng sau đó, Suzuki gần như bị quỷ thần mê hoặc. Thằng nhỏ của cậu luôn trong tình trạng bất kham mỗi khi ngửi thấy mùi nước hoa từ phòng kế bên bay sang. Những buổi tối cậu bỏ bữa, bỏ giảng đường để lao vào những màn tình dục hỏa lựu, tàn bạo cùng người phụ nữ lớn tuổi hơn. Cậu như bị hút hết tinh thần vào thân thể xinh đẹp, mọng mỡ của Kana. Cho đến một ngày, điện thoại trong lớp đổ dồn dập. Lũ bạn báo tin cậu vừa bị nhà trường đình chỉ học tập một năm vì tích điểm rớt quá nhiều, nợ môn tù lơ lửng.

Với tình hình xin việc khốc liệt như cái chảo rang hiện nay, một năm cấm cút ấy không khác gì bản án tử hình cho con đường mai mốt của cậu. Nằm vật ra giường, Suzuki rùng mình nghĩ tới cái tương lai tăm tối đang đục ùa lại gần thì cửa phòng mở phập. Kana bước vào, nụ cười thoả mãn rạng rỡ trên môi. Cô tiết lộ chuyện mình đã chấm dứt hoàn toàn với ông chồng nhàm chán, và từ nay, cô sẽ không quay về căn hộ cũ kỹ nữa – cô sẽ đến ở cùng Suzuki.

Và rồi, mọi thứ đã vỡ nát hoàn toàn. Chị hàng xóm dâm đãng cùng cậu sinh viên may mắn chả còn là hai người xa lạ nữa, mà trộn lẫn thành một cặp quái vật tình dục. Suzuki rũ bỏ luôn cả cái danh phận sinh viên, cậu biến thành một cái xác vô hồn, mặt mũi xanh xao, mắt thâm quầng vì thức đêm. Cậu không đi học, không đi làm, không giao tiếp xã hội. Toàn bộ thế giới quan của cậu thu nhỏ lại chỉ bằng bốn bức tường căn phòng trọ. Nơi đó, Kana kiếm ăn nuôi cậu, chăm sóc cậu tơi tả, nhưng đổi lại, đêm ngày cậu phải lao vào những màn tình dục hoang dại, vô tận, cày cuốc đến mức xương rã khớp trong mùi mồ hôi và nước mắt nhạt.

#Dự Phòng
VLXX